Du lịch - Nếu như một lần có cơ hội đặt chân đến mảnh đất Hà Giang kỳ bí chắc chắn bạn sẽ có cơ hội tự thưởng cho mình những trải nghiệm về hoa và lúa.

Một vài năm trở lại đây, tôi thường hay nghe người ta kháo nhau rằng Mù Cang Chải là thiên đường của ruộng bậc thang còn đã lên Hà Giang thì phải ngắm cho bằng được mùa hoa tam giác mạch. Có lẽ tôi không may mắn có được cái duyên thưởng thức hai thứ cực phẩm kia vì tập trung vào việc xê dịch quá muộn. Khi bắt đầu dong chiếc wave alpha trung thành của mình lang thang trên những con đường được chưa lâu thì giới trẻ bắt đầu rộ lên trào lưu "phượt".

Tôi vốn không thích tới những chỗ đông đúc, không muốn chọn những nơi đang có quá nhiều người đổ xô tới để làm điểm đến bởi lẽ sống trong cái không khí ngột ngạt, trong cái biển người ồn ào từ miền xuôi kéo lên ấy sẽ chẳng bao giờ mang lại được trọn vẹn cái cảm giác chết lặng trước thiên nhiên hùng vĩ. Mà với tôi thì lên giường đắp chăn làm một giấc có giá trị gấp nhiều lần bỏ công sức đi tìm một thứ trải nghiệm đầy khiếm khuyết như thế. Cuối cùng tôi quyết định chọn Tây Hà Giang cho cuộc hành trình đi tìm hoa lúa của mình.

Lên cung và lập nhóm chớp nhoáng, ba xe đoàn chúng tối xuất phát lúc hai giờ chiều thứ Sáu chạy theo hướng Vĩnh Yên, Tuyên Quang rồi theo quốc lộ 2 lên Hà Giang. Chúng tôi di chuyển tương đối thuận lợi, đến chin giờ tối, cả nhóm dừng lại nghỉ ở thị trấn Việt Quang, cách thành phố Hà Giang hơn 50km.
Sáng thứ Bảy xuất phát từ sớm, rẽ trái ở ngã ba Bắc Quang cũ rồi men theo con đường độc đạo chạy về phía thị trấn Vinh Quang, thủ phủ của huyện Hoàng Su Phì. Những thửa ruộng bậc thang đầu tiên dần dần hiện ra trước mắt nhưng thời tiết buổi sáng rất nhiều sương mù nên tầm nhìn khá hạn chế. Đến khoảng 10h, sương tan dần và chúng tôi bắt đầu có dịp thưởng thức thứ đặc sản này của Hoàng Su Phì.

Sau Hoàng Su Phì là bản Nhùng. Lúc này sương mù đã tan hết, những thửa ruộng bậc thang nối tiếp nhau trải dài theo con đường chúng tôi đi, thỏa sức phơi mình dưới ánh nắng rực rỡ của buổi chiều. Lúa vừa vào độ chín và mới chỉ có một số rất ít các gia đình người dân tộc bắt đầu thu hoạch. Có thể nói tôi đã chọn được thời điểm hoàn hảo để có mặt ở nơi đây. Vào ngày mùa, tất cả các thành viên trong gia đình đều tập trung ở ngoài đồng và nơi đây cũng đồng thời trở thành sân chơi của lũ trẻ con. Người dân tộc ở đây rất hiếu khách nhưng lại khá nhút nhát nên cứ giơ máy ảnh lên là họ tìm cách quay mặt.

Con đường dẫn vào bản Nhùng chạy giữa hai quả đồi với một dòng suối len lỏi róc rách chảy ở phía dưới, đẹp tựa như tranh vẽ vậy và màu vàng của lúa chín, của no ấm là gam màu chủ đạo. Tôi rất thích những căn nhà nhỏ trên sườn đồi giữa những thửa ruộng bậc thang và một lượng lớn ảnh tôi chụp dành để ngắm nghía đối tượng này. Để nhờ xe trước một căn nhà nhỏ để chụp ảnh, tôi gặp một ông lão người dân tộc năm nay đã 81 tuổi nhưng kiên quyết ở riêng để không làm phiền con cháu. Ông lão trông có vẻ buồn buồn, cứ cặm cụi đan lát một mình trước cửa. Hỏi ra tôi mới biết cụ bà vừa mất ba ngày trước.... Mải mê chụp ảnh quá, tôi đã tụt lại sau đoàn khá xa nhưng lần nào đi mà chẳng thế, vẫn không thể nào đi nhanh được.

Theo: Mannup.vn