Câu chuyện Hạnh phúc gia đình tuần này: Hôm nay ngày nghỉ, vô tình lướt qua vài trang mạng thấy có câu "có lẽ đường phố quá đông nên hạnh phúc tắc đường đến muộn..." Em lại chợt nhớ đến chị, người phụ nữ đến trước nhưng "vội vàng" của anh.

>> Ngưi yêu va hàn gn cùng v cũ, tôi biết mình có thai

>> Hối hận muộn màng bởi niềm tin đặt không đúng chỗ

Chị à, em thực lòng cảm ơn chị đã cho em cơ hội để em và anh được thành một đôi như bây giờ. Từ ngày chị đi, anh đã thay đổi nhiều lắm. Cái thay đổi lớn nhất là từ một người đàn ông độc thân với vết thương của mối tình đầu, giờ đã trở thành chồng của em và là cha của một cậu trai kháu khỉnh. Thay đổi từ một người lạnh lùng chỉ biết gặm nhấm nỗi đau, giờ đây đã biết sẻ chia và quan tâm đến mọi người. Từ một người cáu kỉnh, bất cần anh đã trở thành người đàn ông biết lắng lo cho con cái, hiếu thảo với bố mẹ hai bên. Có đôi lần em tự hỏi, hạnh phúc là duyên phận ý trời hay bởi chị đã nhường đến cho em.

gia-dinh-hanh-phuc-1.jpg

Hạnh phúc của người đến sau. (Ảnh minh họa)

Ngày chị bỏ anh đi theo người đàn ông khác, trong khi chị đang mừng vui và hạnh phúc bởi những thứ mang tên vật chất tầm thường, có lẽ chị không biết rằng anh đắm mình trong khói thuốc, hơi men. Khi chị mua sắm được đủ thứ hay tình tứ với người ra rồi đăng ảnh lên Facebook, thì anh vẫn âm thầm dõi theo chị rồi tự mình đắm chìm trong nỗi đau. Rồi đến đám cưới bạn chung của anh chị, có mặt nơi đó, nhìn thấy chị xinh tươi rạng ngời thì anh lại thu mình, anh né tránh chị, vì sao ư, vì anh vẫn còn yêu chị quá nhiều.

Thời gian cứ lặng lẽ trôi rồi ký ức cũng phai màu, thay vào đó là những kỷ niệm khác, bên em. Biết được những nỗi đau anh đã mang, em chẳng ghen tuông chỉ cảm thấy thêm thương anh, vô cùng. Phải khó khăn lắm em mới kéo anh ra khỏi bảng màu u tối mà chị bỏ đó, những khám phá mới, trải nghiệm mới, tình yêu mới. Tất cả sự thương yêu, bao bọc, sẻ chia chúng em dành cho nhau. Giờ đây, nhìn người đàn ông của mình đang chơi đùa cùng con trai, chốc chốc hai bố con lại cười vang cả một góc nhà lòng em dâng lên niềm vui khó tả, hạnh phúc là những điều nhỏ nhoi như thế thôi, chị à!

Cuộc sống của gia đình nhỏ bọn em giờ đây rất ổn, sáng sáng hai vợ chồng dậy sớm cùng nấu và ăn bữa sáng rồi cả nhà cùng ra khỏi nhà, con đi học, anh và em chở nhau đi làm. Chiều về anh đón con, em qua chợ chọn đồ nấu ăn rồi mỗi người một việc, cả nhà luôn vui vẻ và đầy ắp tiếng cười. Cuộc sống cứ lặng lẽ như thế thôi, chẳng ồn ào hay vồ vập, yên bình cho nhau động lực để sống và yêu thương.

Giờ đây, chỉ cần anh thương yêu em, cả gia đình mạnh khỏe và hòa thuận thì dù cuộc sống có khó khăn như thế nào đi nữa, em vẫn có đủ sức mạnh để vượt qua tất cả. Gia đình hạnh phúc của em chỉ với những điều nhỏ nhoi và bình dị chừng ấy thôi nhưng xa chút là nhớ, vắng nhau là tìm. Liệu có điều gì quý giá hơn điều đó, chị nhỉ?

Cuộc sống của chị giờ này có tốt không? Chị đang nhận được yêu thương hay phải chịu những nỗi đau? Bất luận như thế nào, em cũng cảm ơn chị đã mang một người đàn ông tuyệt vời đến bên em. Cùng là phụ nữ, em vẫn mong nơi xa ấy chị được bình yên và cứ an tâm rằng, anh ấy đang hạnh phúc bên em!

Tổng hợp