Giả "mất trinh" để thử chồng sắp cưới và rồi cái kết. Tôi quyết định nghe lời bạn thử hạnh phúc gia đình tương lai của mình bằng việc nói mình mất trinh để thử lòng người yêu

Tôi và chồng sắp cưới yêu nhau chừng một năm rưỡi thì quyết định tiến tới hôn nhân. Được bố mẹ ủng hộ nên chúng tôi gấp rút chuẩn bị cho đám cưới, tuy nhiên trước ngày cưới 1 tháng thì tôi và Hà cô bạn thân tình cờ nghe được cuộc nói chuyện của chồng tương lai trong quán cà phê ấy.

Hôm ấy tôi và Hà vào quán nhưng lại ngồi bên trong đang tám chuyện, tôi muốn nó bê lễ cho mà nó vẫn chưa chịu cứ lấy lí do hôm đó "đèn đỏ" ngại mặc áo dài. Chợt tôi và Hà nghe thấy tiếng mấy người đàn ông ngồi bên ngoài đang bàn tán với nhau, mỗi lúc một rôm rả. Lúc ấy tôi mới biết trong đám người ngồi ngoài ấy có chồng sắp cưới của mình.

Hai đứa ngồi bên trong nên không biết họ vào từ khi nào. Tôi đang định kéo Hà đi ra thì chợt khựng lại khi nghe một anh trong hội cất giọng: "Con gái bây giờ chưa lớn đã mất rồi, nhất là mấy em xinh xinh. Thế nên cưới vợ giờ cứ xác định là không còn cái đó đâu, với lại giờ làm gì có chuyện đợi tới đêm tân hôn nữa, ông nào chả test vợ hết trước khi cưới rồi". Hà nháy mắt tôi bảo ngồi xuống để nghe họ nói chuyện.

Rồi giọng chồng tôi vang lên:

- Các ông cứ nói linh tinh, tôi đây yêu vợ đã test gì đâu, tin tưởng nhau là chính chứ.

- Ông cứ đùa, cẩn thận không có lại đổ vỏ cho thằng khác đấy nhé.

Sau câu nói đó chồng tương lai của tôi đã nổi xung lên rồi làm hỗn loạn cả quán. Mọi người phải can ngăn và cả hội giải tán ra về. Lúc này tôi và Hà ở bên trong mới thở phào vì cứ sợ họ đánh nhau. Tôi bảo Hà:

- Không biết nếu vợ mình mất trước thì chồng tao sẽ như thế nào mày nhỉ. Mà hồi nhỏ tao còn bị ngã cây không biết cái đó nó đã rách khi ấy chưa nữa. Tao cũng hơi lo lo đây.

- Hay mày thử ông ấy xem sao, nếu ông ấy yêu mày thật lòng thì chuyện đó chẳng quan trọng gì cả. Còn không thì...

Để phòng trường hợp xấu nhất không bị gọi điện trả về ngay đêm tân hôn, tôi quyết định nghe lời bạn nói mình mất trinh để thử lòng người yêu. Vậy là sau hôm đó 3 ngày, sau khi đi mua nhẫn kết hôn anh đưa tôi về nhà. Nhân lúc hai đứa đang tình cảm với nhau trong phòng, tôi vừa nói vừa khóc:

- Anh ơi, em muốn nói với anh chuyện này. Em... em không còn cái đó nữa đâu... vì hồi bé em...

- Trời ơi, có lẽ nào... hồi bé em bị kẻ xấu hãm hại sao. Những kẻ khốn nạn đó phải chém chết hết.

Anh ơi, em muốn nói với anh chuyện này. Em... em không còn cái đó nữa đâu... vì hồi bé em... (Ảnh minh họa)

Thấy anh nổi xung lên tôi sợ hãi quá, nhìn mặt anh cứ cảm giác như anh đang muốn sống chết với ai đó. Tôi bấu chặt lấy tay anh.

- Anh... anh bình tĩnh nghe em nói hết đã. Là vì hồi bé em bị ngã cây có chảy máu ra dưới quần... em sợ sau lần đó nó bị ảnh hưởng, em sợ nó đã rách mà em không biết.

- Vậy à, vậy mà anh cứ tưởng em bị bọn khốn nạn đó làm giống với em gái anh.

Hóa ra là em gái anh hồi bé đã bị kẻ lạ mặt hãm hiếp. Từ lúc đó anh căm hận lũ khốn đó vô cùng. Lúc đã nguôi nguôi, anh ôm chặt tôi vào lòng rồi thủ thỉ:

"Em đừng có lo, chính vì không muốn làm em sợ nên cả quãng thời gian qua anh không dám làm chuyện đó với em. Nhưng em hãy tin rằng anh yêu em bằng tình cảm chân thành, chính vì anh biết từ lúc yêu anh em chỉ có anh nên anh mới quyết định cưới. Thế nên quá khứ anh không quan tâm kể cả là em trao cái đó cho người cũ. Còn nếu trong thời gian yêu nhau anh phát hiện em thay lòng thì chúng ta đã không tới đám cưới rồi. Thế nên em đừng có suy nghĩ gì cả". Tôi ôm chặt chồng vào lòng, chỉ còn biết khóc.

Tôi kể lại với cô bạn thân nó phục chồng sắp cưới của tôi lắm nhưng vẫn bảo đợi tới đêm tân hôn xem thế nào, nếu tôi thực sự mất rồi xem phản ứng của chồng lúc đó ra sao. Đêm động phòng, tôi hồi hộp xen lẫn lo sợ, cuộc ân ái vừa kết thúc, tôi nhòm vội xuống ga giường tìm kiếm, chẳng thấy gì cả, tim tôi đập thình thịch tưởng sắp nổ tung khỏi ngực.

"Anh ơi... em mất... thật", tôi lay lay chồng. "Mất thật à, để mai anh tìm tới cái cây ngày xưa làm em mất cho nó một trận nhé, dám cướp mất của vợ anh trước anh à. Còn giờ thì vợ ngủ đi, chồng buồn ngủ lắm rồi". Tôi cố gắng ôm bụng không phì cười, nhìn chồng gáy gỗ ngon lạnh. Tôi gọi điện cho bạn, cả 2 đứa đều im lặng một hồi lâu rồi sau đó nó mới thủ thỉ: "Chúc mừng mày, giá mà người yêu tao được như chồng mày thì tốt quá. Đây cũng chính là lý do tao và ông ấy chia tay mấy tháng trước đấy, tao trao cho người cũ trước và anh ấy đã không chấp nhận chuyện đó". Lúc này tôi chỉ còn biết an ủi Hà, trên đời này đâu phải người đàn ông nào cũng thấu hiểu được như chồng tôi đâu.

Theo - http://blogtamsu.vn -