Tình yêu - Gặp nhau là chữ duyên, bên nhau là chữ nợ. Chuyện tình yêu không thể nói trước đôi khi đó chỉ là người ta đã trả xong nợ và đã đến lúc phải rời đi. Chuyện tình cảm không thể níu kéo được!

Thành phố nhỏ bé với ai còn với anh thì rộng lớn lắm, rộng lớn vô cùng mà chúng mình lại quen nhau, nhìn từ trên cao xuống duyên gì mà anh chọn em để say đắm, cớ gì mà em đặt vương vấn nơi anh rồi giữa trăm ngàn mối nợ chưa thành ta thoáng thấy duyên mình trong đó?

Em quả thật chẳng còn bé bỏng chẳng còn ngây thơ chẳng còn mải chơi như những cô gái 18 đôi mươi nữa, em của bây giờ là một cô gái hai mươi bảy tuổi, với em bây giờ mà nói tình yêu là thứ gì đó quá xa xỉ, đôi lúc em thấy mình chới với giữa cuộc sống, em thấy mình mệt mỏi giữa cuộc đời.

Em có còn trẻ không khi mà mọi âu lo ngày ngày cứ thế xuất hiện bao trùm lấy em?

Em có còn trẻ không khi mà cứ phải giả vờ vô tư, giả vờ là mình không cô đơn, giả vờ là mình rất hạnh phúc,hạnh phúc trong chính nỗi cô đơn của mình?

Em có còn trẻ không khi mà mỗi ngày trở về nhà đều là lúc mọi người chuẩn bị đi ngủ, công việc bận rộn làm em quên mất mình là một " cô gái"?

Em quên mất cái cảm giác tối cuối tuần nhâm nhi ly cà phê ngắm đường phố thong thả,để lòng mình thả trôi, em quên mất cái cảm giác ngồi sau ai đó, nhẹ nhàng vòng tay qua eo tựa vào lưng mà hít thở bầu không khí tĩnh lặng của màn đêm...tất cả với em đều chỉ là "đã từng", một thứ gì đó vừa mới mẻ vừa cũ kỹ, chỉ là đôi khi em hồi tưởng lại quãng thời gian " thanh xuân " đó! Quãng thời gian Đã từng là duyên của nhau nhưng là duyên nửa vời, đã từng là duyên nhưng là duyên đứt quãng. Phật nói rằng, kiếp sống con người chỉ là một giai đoạn trong dòng chảy luân hồi. Kiếp này nối tiếp kiếp khác, thừa hưởng và kế thừa lẫn nhau. Con người gặp nhau là bởi chữ DUYÊN, sống và yêu nhau là bởi chữ NỢ, chuyện tình yêu không thể nói trước đôi khi đó chỉ là người ta đã trả xong nợ và đã đến lúc phải rời đi. Chuyện tình cảm không thể níu kéo được!

Có lẽ một cô gái 27 tuổi như em, với trái tim ngày 1 già cỗi đi thì đôi lúc thèm có một ai đó ở bên cạnh cũng chỉ là ước muốn tầm thường, em đôi lúc ước có ai đó xuất hiện bên em, chỉ là ngồi nhâm nhi cùng nhau tách cà phê sáng, chỉ là tối về gọi cho nhau vài ba cuộc gọi, hỏi han, chia sẻ, tâm sự một vài chuyện nào đó..., em chẳng mơ sẽ có một tình yêu mãnh liệt, ngọt ngào hay dữ dội, tất cả những thứ đó với em chỉ là phù phiếm, em chỉ mong muốn có một người sẽ không rời bỏ, sẽ luôn cố gắng, sẽ vì em mà cố gắng dù hoàn cảnh nào. Khi lạnh sẽ mang áo khoác bắt em mặc, khi đau bụng sẽ đưa ly nước ấm cho em uống, khi em mệt mỏi hãy ôm lấy em, cứ như vậy ở bên cạnh em, đi cùng em trên một con đường, không cần phải yêu nhiều, yêu thêm nhiều nữa, mà chỉ cần nghiệm túc" anh sẽ không bỏ đi", đó chính là hạnh phúc vô giá.

Em vẫn chỉ là đang đợi DUYÊN PHẬN của em tới, em chỉ là tin rằng đâu đó quanh em, có người vẫn đang chờ vẫn đang đợi để nắm tay em, em tin rằng trong kiếp nhân sinh này, Duyên là thứ chỉ cần hội ngộ đủ các yếu tố thì nhất định sẽ gặp!

Theo Guu

Có thể bạn quan tâm: Giá vàng ngày 14/5/2015