Em mua sẵn một lọ thuốc ngủ để ở đầu giường và nói nếu tôi có ý định chia tay, cô ấy sẽ chết cho tôi xem. Tôi thực sự lo sợ và không biết phải làm thế nào.
Em doạ tự tử nếu tôi đòi chia tay

Tôi và Mai đều đang là sinh viên năm 3 của một trường đại học. Chúng tôi gặp gỡ và quen biết nhau qua sinh nhật một người bạn. Cô ấy là người con gái e lệ dịu dàng và khá duyên dáng, tuy không thực sự nổi bật trong đám đông nhưng vẫn khiến tôi để ý. Tôi chủ động bắt chuyện làm quen và rất vui khi biết cô ấy cũng là đồng hương. Chúng tôi trao đổi số điện thoại và liên lạc thường xuyên với nhau.


Theo thời gian, hai tâm hồn đồng điệu lại cùng cảnh sống xa nhà, chúng tôi quan tâm, hỏi han nhau nhiều hơn và nhớ nhung nhau lúc nào không hay. Nhưng điều kiện hoàn cảnh hai đứa trọ ở hai quận cách xa nhau nên chỉ cuối tuần được nghỉ chúng tôi mới có thể gặp nhau. Khi thì tôi đi xe bus xuống chỗ cô ấy trọ, lúc thì cô ấy đạp xe đến chỗ tôi. Lần nào chúng tôi cũng quấn quýt mãi không rời, đến tận tối mới chia tay nhau để ai về nhà nấy.

Thấy hoàn cảnh ở xa nhau bất tiện, lại thấy trong lớp có rất nhiều cặp đôi yêu nhau đang sống thử nên tôi đánh bạo hỏi cô ấy hay là hai đứa thuê nhà ở cùng nhau cho đỡ tốn kém, lại được ở gần chăm sóc nhau, thoả nỗi nhớ nhung.

Ban đầu Mai phản đối khá gay gắt, nhưng bị tôi thuyết phục và vì yêu tôi nên cô ấy đồng ý.

Chúng tôi tìm được một phòng trọ khép kín như ý và bắt đầu chuỗi ngày góp gạo thổi cơm chung. Đó là những ngày hạnh phúc và đẹp đẽ nhất trong cuộc đời chúng tôi. Hai đứa cùng đi học, đi chợ và nấu cơm ăn với nhau. Buổi tối thì cùng nhau đi chơi, đi dạo hoặc xem phim. Dù cuộc sống còn nhiều thiếu thốn và phải chi tiêu tằn tiệm, nhưng cả hai đứa đều cảm thấy vui vẻ, chẳng bao giờ kêu ca phàn nàn gì.

Mai là người con gái rất đảm đang. Việc bếp núc, nhà cửa cô ấy đều thu vén gọn gàng. Từ ngày dọn về ở chung, tôi được chiều chuộng hết mực, cơm có người nấu cho ăn, quần áo có người giặt cho, nhà cửa cũng có người dọn hộ.

Sống chung được 2 năm, chúng tôi càng hiểu và yêu thương nhau, có chuyện gì cũng chia sẻ với nhau. Đôi lúc cũng có những xích mích, cãi vã nhưng chúng tôi vẫn dành trọn tình cảm cho nhau.

Tuy phải đối mặt với những dị nghị về nam nữ sống thử và chuyện “ăn cơm trước kẻng” nhưng chúng tôi đều bỏ qua tất cả và sống vui vẻ bên nhau.

Nhưng sống chung với nhau lâu, tôi dần mất cảm giác thương yêu cô ấy như lúc đầu. Không còn những nhớ nhung da diết thuở nào, không còn những e ấp, những cái nắm tay hay nụ hôn vội vã. Cô sinh viên duyên dáng dịu dàng ngày nào giờ đã biến thành người phụ nữ đầu bù tóc rối, quần áo xộc xệch. Từ ngày sống chung với nhau, cô ấy ít để ý chăm chút đến bản thân mình. Cô ấy giống như là một người vợ thực sự khi lúc nào cũng chỉ lo đến chuyện cơm áo, đi chợ mua gì và ngày mai ăn gì. Có lúc tôi muốn thay đổi không khí, rủ cô ấy ra ngoài ăn quán nhưng cô ấy giãy nảy lên bảo tôi hoang phí, giờ giá cả cái gì cũng đắt đỏ, hai đứa ra ngoài ăn quán bình dân có ăn thòm thèm cũng đã mất hơn 100K rồi nên lại thôi.

Tôi bắt đầu chán và không muốn về nhà, đi tụ tập với lũ bạn thì bị cô ấy nói là ăn chơi trác táng. Tôi thực sự không thích bị quản thúc như vậy. Tôi là đứa con trai chưa kết hôn nên phải có tự do riêng của mình.

Chúng tôi cũng cãi vã nhau nhiều hơn về chuyện tiền bạc. Khi tiền trợ cấp của ba mẹ hàng tháng ngoài khoản đóng học phí tôi đều đưa hết cho cô ấy chi tiêu, nhưng lúc nào cô ấy cũng kêu thiếu tiền rồi giá cả đắt đỏ.

Đến lúc không thể chịu đựng thêm được nữa, tôi muốn kết thúc chuyện của hai đứa. Tôi chủ động nói lời chia tay. Nhưng tôi sững sờ cô ấy nói sẽ tự tử để đe dọa tôi. Cô ấy khóc lóc nói rằng cô ấy đã trao tất cả cho tôi mà tôi lại nỡ phụ tình. Cô ấy đã mất tất cả thì thà chết còn hơn.

Tôi nghĩ cô ấy chỉ đe dọa trong lúc đau khổ vậy thôi nên tôi vẫn quyết định sẽ chuyển đồ đến nơi khác ở. Không ngờ tối hôm đó cô ấy mua một lọ thuốc ngủ và nói sẽ uống hết nếu tôi dám bỏ cô ấy.

Tôi rất lo sợ và không dám nhắc đến chuyện chia tay hay dọn ra ngoài ở nữa. Tôi ôm cô ấy để an ủi mà trong lòng không còn cảm giác yêu thương mà chỉ là lòng thương cảm một cô gái yếu đuối. Việc cô ấy làm đã làm tan biến đi chút tình yêu còn sót lại trong tôi. Tôi không muốn tiếp tục sống với cô ấy và cũng không muốn kết hôn, nhưng tôi không làm cách nào để cô ấy hiểu rằng tình cảm trong tôi đã hết. Mà nếu cứ quyết tâm ra đi, tôi sợ cô ấy sẽ làm điều dại dột. Nếu cô ấy có mệnh hệ nào, chắc tôi cũng không sống yên ổn được