Cuộc sống đời thường sau khi giải nghệ các VDV. Sau khi nền thể thao gặp nhiều trục chặc các vận động viên phải giải nghệ để mưu sinh. Họ sẽ làm gì để tồn tại cuộc sống đời thường của họ nếu thiếu thể thao

>> Những điều cần tránh khi yêu

>> yêu vợ cũ vì cảm giác thăng hoa

cu-c-s-ng-i-th-ng-sau-khi-gi-i-ngh-c-c-vdv.jpg

Thúy Hiền cũng đã có vốn mở cửa hàng thời trang nam, nữ mang tên Lam với hai địa điểm ở Hà Nội cùng người chị Thúy Vinh - một cựu VĐV cầu mây từng rẽ bước sang ngang vào làng người mẫu gần 10 năm.

Chị em Mỹ Đức - Ngọc Oanh thành danh với wushu cũng mở lò võ sau khi không thể tiếp tục sự nghiệp vì chấn thương, dù chi phí cũng tốn xấp xỉ 100 triệu đồng.

Nguyễn Thị Tĩnh từng là một ngôi sao điền kinh của Việt Nam, ở nhà cô treo la liệt HCV các loại, chỉ có điều không phải vàng thật mà là vàng mạ nên khi phải giải nghệ vì chấn thương, Nguyễn Thị Tĩnh gặp quá nhiều khó khăn trong cuộc sống.

Đơn giản một điều, trong những năm tháng đóng góp cho điền kinh, Tĩnh đã không thể có thời gian chọn cho mình một nghề gì khác.

Dự thi theo chuẩn "giỏi việc nước, đảm việc nhà" chỉ là một phần nhưng điều mà Thanh muốn chính là khi trở về với cuộc sống đời thường, chị có thêm những kinh nghiệm và làm tốt hơn vai trò một người con, một người vợ và một người mẹ sau này.

Lưu Thị Thanh có một lợi thế: Chị đã gắn bó quá lâu với cầu mây và bằng việc đoạt 2 HCV ở ASIAD 15 vừa rồi, Thanh có thể chia tay môn thể thao đã gắn bó mười mấy năm trời theo nghĩa là một kết cục tốt đẹp.

Vinh quang ấy không chỉ mang lại cho Lưu Thị Thanh những danh hiệu mà còn là một khoản tiền thưởng kha khá, gần 300 triệu đồng.

Đây là số tiền trong mơ của rất nhiều VĐV đỉnh cao nhưng nó rất xứng đáng với Thanh, nếu biết rằng đó là kết quả của bao nhiêu mồ hôi và nước mắt đổ trên sàn tập và thảm thi đấu.

Tâm huyết mở một cửa hàng kinh doanh đã được cụ thể hóa bằng việc đi học thêm ở lớp quản lý kinh tế. Đó là tương lai xa, còn hiện tại như Thanh nói: "Không thể vì mình được nữa mà còn vì gia đình, vì những bổn phận khác".

Tham dự cuộc thi Phụ nữ thế kỷ 21 cũng được coi là một thử thách. "Điều quan trọng nhất là mình có cơ hội thử sức ở một chương trình khó, đòi hỏi sự toàn diện. Bản thân cũng thấy còn nhiều hạn chế..." như Thanh nói nhưng thử thách thật sự mới chính là cuộc sống đời thường đầy rẫy những gian khó.

Lưu Thị Thanh dẫu sao cũng có một điểm xuất phát tốt từ tài năng và danh tiếng của mình.

Nhưng nhiều VĐV khác không có được điểm xuất phát tốt như thế sau khi giải nghệ. Trước thêm SEA Games 22, trong lúc luyện tập, tuyển thủ môn vật Lê Thị Huệ đã không may bị chấn thương cột sống.Tưởng chừng như Huệ phải bị liệt vĩnh viễn sau tai họa ấy song bằng nghị lực của mình, Lê Thị Huệ đã có những tiến triển rất tốt.

Tổng Cty Bảo Long đã nhận Huệ về chăm sóc và làm văn thư cùng với một người chị của Huệ để hai chị em tiện bề chăm sóc nhau.

Hiện tại Huệ đã phần nào yên tâm với mức lương ít ỏi 600.000 đồng/tháng nhưng chỉ cần chừng ấy đã khiến cô hạnh phúc và điều quan trọng là Huệ không cảm thấy mình như một người thừa của xã hội.

Các đây mấy năm, báo chí nói về việc các cô gái vàng đội tuyển bóng đá nữ Việt Nam phải đi bán bánh mì, bán nước sâm lấy tiền kiếm sống khiến mọi người cảm động.

Thực tế, chuyện "đầu ra" cho các VĐV sau khi giải nghệ vẫn là những bài toán khó đối với ngành thể thao.

Hầu hết chọn con đường đi học để làm HLV sau này bởi dẫu sao họ còn được sống trong môi trường thể thao. Không ít người sẽ không thể biết trước được nếu phải tự bươn chải giữa đời thường, họ sẽ sống như thế nào!