Có một Côn Đảo bình yên tới lạ thường. Chuyến đi du lịch khám phá Côn Đảo độc hành chợt thành một kỷ niệm đáng nhớ với vẻ đẹp của một vùng đất anh hùng và chìm đắm trong cảnh thanh bình.

Những tưởng du lịch Côn Đảo một mình sẽ cô đơn thì trên chuyến tàu ra đảo, tôi quen với hai anh chị cũng từ TP HCM ra. Chị có dự định thắp hương cầu nguyện cô Võ Thị Sáu, miếu bà Phi Yến, trong khi anh bạn còn lại đã đến Côn Đảo lần hai để tìm chút cảm nhận rất riêng của đảo ở những thời khắc khác nhau. Tới đảo tôi lại quen một bé nhỏ tuổi hơn nữa. Từ đó, chúng tôi họp thành một nhóm đi chung với nhau.

7h sáng thứ 7, chuyến tàu chầm chậm lướt trôi gần cầu cảng để cập bến sau hành trình lênh đênh gần 12 tiếng. Ai nấy đều thấm mệt, có người say sóng, người ngủ không được vì tiếng chạy máy của tàu, thậm chí có người an giấc nhưng cũng không ngon vì lần đầu đi đảo. Nhưng dù thế nào, khi cập bến ai nấy vui mừng như vừa thoát được "cảnh khổ sở" trên tàu, cũng như thấy phấn khích vì được chào đón bằng những cái vẫy tay "ấm tình" của anh lái ghe, chị đan lưới đánh cá, và nhiều người khác đi đón khách vào thị trấn...

Khách nhanh chóng thu xếp đi xe về thị trấn nghỉ ngơi và ăn sáng để bắt đầu một hành trình khám phá các địa danh lịch sử. Quá "sành sỏi" với những con đường, ngõ hẻm, những địa danh nơi đây, nên anh bạn thành "hướng dẫn viên" cho nhóm tới nhà tù Côn Đảo, Chuồng Cọp, Dinh Chúa Đảo, cầu tàu 914, bảo tàng Côn Đảo, Lò Vôi.

Các ngày còn lại, chúng tôi khám phá gần hết các bãi tắm trên đảo, từ bãi nổi tiếng đến nơi "vô danh tiểu tốt". Dù nhiều bãi tắm trên đảo có đông hay ít khách, nổi tiếng hay không cũng đều rất sạch, đẹp và còn nguyên vẹn nét hoang sơ, như thuở ban đầu của nó.

Cứ lấy thị trấn Côn Sơn làm tâm điểm, di chuyển ra hướng Đông Bắc theo đường sân bay Côn Đảo có vô vàn bãi tắm đẹp, mũi biển hùng vĩ, vách núi cheo leo, nước biển xanh ngắt. Nhiều nơi nước biển còn có nhiều sắc xanh khác nhau và mây trời xanh thẳm hòa quyện đẹp như một bức tranh.

Con đường trên đảo dẫn du khách đi từ bất ngờ này đến thú vị khác, lúc quanh co khúc khủy, lúc lên dốc thẳng đứng, đôi khi lại xuống dốc chỉ cần thả số xe là chạy vèo vèo. Xe có thể chạy áp sát vách núi, lúc nhô sát biển, có đoạn trống trải đến mức dừng lại nhìn rõ từng hòn đảo nhỏ lân cận.

Thời tiết Côn Đảo mùa này cũng thú vị, mưa nắng thất thường như tuổi con gái mới lớn. Khi lượn vòng qua con đèo nhỏ, mưa cứ bay bay ướt cả mặt, qua sát biển thì gặp nắng vàng rực rỡ, có lúc cháy cả da thịt.

Nếu bãi Lò Vôi có rừng dương chạy dài tít tắp, móc võng ngủ đã đời; bãi Đầm Trầu đẹp trong xanh với hình chiếc lưỡi liềm; bãi Dong dài 2 km không thấy một bóng người qua thì mũi Chim, mũi Tàu Bể là địa điểm hoàn hảo để ngắm bình minh. Tắm biển, thả hồn về với đại dương xanh thẳm thôi chưa đủ, mà hãy dành những thời khắc bình minh để cảm nhận hết vẻ đẹp thơ mộng của biển trời Côn Đảo.

Từ mũi Tàu Bể, du khách có thể chiêm ngưỡng ánh mặt trời dần dần ló dạng sau Hòn Bảy Cạnh, tạo nên những vệt mây màu hồng loang loáng trên nền trời Hòn Cau, để rồi phản chiếu, mây lồng bóng nước dưới nền biển xanh bao la, tạo nên những tấm gương tự nhiên khổng lồ, đẹp đến lạ kỳ.

Chúng tôi có lẽ là những tâm hồn thích yên tĩnh nên cứ "truy tìm" bãi biển vắng người, hoang sơ để khám phá, bởi cứ thấy nơi nào có lối mòn dẫn xuống là dựng xe góc đường để đi dạo ngay.

Ở Côn Đảo, vào buổi chiều thủy triều rút nước rất xa, để lộ bãi tắm rộng thênh thang, có khi chạy nhảy một hồi mới hết bãi. Những con sóng biển hiền hòa, ru êm cứ vỗ mãi vào bờ tạo nên những giai điệu biển cả đầy tình cảm. Ánh nắng ban chiều vẫn còn hơi gắt, chiếu lấp lánh trên mặt nước, tạo nên cảnh tượng sóng nhấp nhô, óng ánh tuyệt đẹp.

Những tâm hồn yêu biển, cứ thấy biển lại sà vào, như đứa trẻ thơ xa mẹ cảm thấy nhớ. Thấy bãi biển dài, sạch đẹp lại muốn chạy nhảy tung tăng, xây lâu đài cát, vẽ chữ trên cát như nói với đại dương rằng: Tôi đã đến đây.

Lịch trình của chúng tôi lúc nào cũng đầy ắp tiếng sóng biển. Từ thị trấn, di chuyển theo hướng Nam về Bến Đầm qua đoạn mũi Cá Mập có bãi Nhát rất đẹp.

Nơi đây thích hợp để ngắm hoàng hôn, lại quyến rũ các đôi uyên ương đến chụp ảnh rêu, "check-in" đỉnh Tình Yêu để minh chứng tình cảm son sắt, chung thủy của mình. Chiều, hoàng hôn lấp ló sau rặng núi, nền trời xanh bắt đầu chuyển màu dần sang tím ngắt phản chiếu xuống nền nước biển loang loáng, sáng thành vệt tạo nên những đường nét thật đẹp.

Ba ngày ở Côn Đảo, chúng tôi lang thang từng ngóc ngách, ngõ hẻm, ghé đến từng bãi tắm một để thỏa sức vẫy vùng, đùa vui với biển, du dương trên nền nước ấm. Có thể nói tôi và những người bạn mới đã được thả hồn mình ở nơi bình yên và tĩnh lặng nhất Việt Nam.

Chỉ biết rằng mỗi nơi chúng tôi tìm đến và đi, những cơn sóng biển vỗ về như muốn níu kéo, những cơn gió biển thổi lên như bịn rịn không nỡ xa, và đâu đó trên bãi biển, vẫn còn dấu chân trần của chúng tôi bước qua.

Theo - https://www.ivivu.com/blog/2016/08/dau-chan-di-tim-binh-yen-o-con-dao/ -