Có lẽ tới lúc tôi mở lòng mình rồi... Hạnh phúc với tôi đơn giản thế đấy, trái tim lạnh tưởng chừng khép lòng mình mãi của tôi đã tan chảy mất rồi. Tôi đang mơ về một hạnh phúc bình yên, có lẽ tới lúc tôi mở lòng mình rồi, và tự mở cho mình một lối đi, tôi sẽ chạy đến và tỏ tình với cô ấy ngay thôi, nếu không nói ra thì câu trả lời sẽ mãi là không và tôi sẽ hối hận mãi.

Hôm nay tôi sẽ lại viết, viết về chính sự trẻ con nó đang tiềm ẩn trong thân hình béo bỡ bị bự của tôi, tôi là một đứa khó chìu khó ưa và cả khó đoán à có một tí "chảnh" nữa, định nghĩa tình yêu hay một mối quan hệ nào đó với tôi cũng khác người lắm, chắc do trải qua nhiều "kinh nghiệm" nên càng ngày tôi càng khó tánh, quá kén chọn và kết quả là "ế nhệ".

Kể từ ngày buồn đấy, trong tôi miễn nhiễm với cái gọi là "gato" đối với các định nghĩa về tình yêu, nhưng có ai học được chữ ngờ đâu, "có chút bối rối chạm tim tôi rồi" có ai mà thoát khỏi chữ tình bao giờ tôi cũng không phải ngoại lệ, sét đánh ngay tôi rồi.

mo-long-23751.jpg

Ảnh minh họa (nguồn: internet)

Tôi không biết dùng từ nào có thể diễn tả được những cảm giác này nữa,tôi gói gọn bằng một từ đó chính là "EM" "EM" mang đến cho tôi cảm giác yên bình ấm áp đến lạ khi ở bên, bên cạnh nhau mà cảm giác nhớ nhung vẫn nao nao trong tôi thời gian bên EM không bao giờ là đủ cả...

"EM" một người con gái dịu dàng với nụ cười duyên dáng, là động lực cho tôi luôn hoàn thiện mình hơn.. "EM" một cô gái ương bướng khó bảo lại dễ buồn vu vơ và mít ướt vô cùng, nhưng tôi yêu sự trẻ con đấy...

Các bạn biết không?

Tôi luôn muốn nụ cười luôn nở trên môi cô ấy, nét trẻ con mà đáng yêu vô cùng,liều thuốc à mà không đó là một món quà vô giá mà Chúa đã mang đến cho tôi, tôi muốn ôm thật chặt cô ấy trong tay để mọi nỗi buồn trong tôi đều tan biến... Tôi có thể làm tất cả điều gì để cô ấy luôn vui, bờ vai này không đủ rộng nhưng đủ để che chở cho cô ấy.

Hạnh phúc với tôi đơn giản thế đấy, trái tim lạnh tưởng chừng khép lòng mình mãi của tôi đã tan chảy mất rồi. Tôi đang mơ về một hạnh phúc bình yên, có lẽ tới lúc tôi mở lòng mình rồi, và tự mở cho mình một lối đi, tôi sẽ chạy đến và tỏ tình với cô ấy ngay thôi, nếu không nói ra thì câu trả lời sẽ mãi là không và tôi sẽ hối hận mãi. Tôi đã nghiện cô ấy thế đấy, tôi đã đúng khi nói ra tình cảm chân thật của mình, tôi sẽ trân trọng và yêu thương cô ấy cho đến khi tôi còn có thể.

Hãy cứ yêu đi, cứ yêu thương nhau khi còn có thể vì cuộc sống vốn vội vã rồi... Ai cũng cần một điểm tựa và chỗ dựa sau những hối hả bon chen cả. Cứ sống và yêu như bạn chỉ còn sống được một ngày.

Theo Bảo Tồ - Guu.vn