Chuyện tình yêu: Gửi cho anh chút nắng chút mưa! Sau cơn mưa trời lại sáng. Nắng và mưa vẫn không thể kề nhau. Người với người vẫn vội lướt qua nhau, người dưng lại ngược lối. Vô tình như chưa hề quen.

Ngày nắng...
Anh và em – gặp nhau cũng bởi sự tình cờ. Một ngày nắng, cái duyên đã khiến em gặp anh. Cái ngày đó, anh không có chút gì ấn tượng với em ngoài cái vẻ mặt lạnh lùng, nhăn nhó. Còn em, cũng chẳng có ấn tượng gì trong anh.

Em gặp anh, một lần, hai lần, ba lần và nhiều lần sau đó. Anh trở thành quen thuộc trong em. Em biết mình đã yêu anh đến nhường nào khi mà trong đầu lúc nào cũng nghĩ đến anh, em luôn lo sợ rằng anh không còn bên em nữa. Bản thân em đã không thể giải thích được vì sao lại ngóng, lại trông một tin nhắn, một cuộc gọi dù chỉ là rất ngắn đủ để em biết "Em là gì giữa bộn bề đời anh". Yêu anh, em không còn là mình nữa, em thay đổi hoàn toàn. Em không còn bướng bĩnh như trước, không còn thất thường lúc nắng lúc mưa, từ ngày nào em đã không còn biết hờn dỗi là gì. Thay vào đó, em biết mình giỏi chịu đựng đến thế nào, em sợ một cái nhìn lạnh nhạt, em sợ một cái ôm không chặt. Em lo sợ...

Chút nắng chút mưa
Em là nắng, anh là mưa. Có bao giờ nắng được ở bên mưa mãi đâu đúng không anh. Có chăng chỉ được một khoảnh khắc: nắng chờ và mưa bất chợt đến. Có ai sợ ướt khi trời vừa nắng, vừa mưa đâu anh nhỉ. Niềm tin của người đi đường đặt vào sự mạnh mẽ, kiên trì, dũng cảm của nắng. Nắng cố bám víu vào khoảng trời sâu rộng chỉ để muốn được bên mưa, được sánh đôi với mưa. Khoảnh khắc đó đẹp vô cùng. Ngày nắng và mưa gặp nhau, cầu vòng tình yêu hiện diện, 7 sắc hòa quyện thành một, lung linh và sặc sỡ vô cùng. Mà sao ngắn ngủi thế? Cái khoảnh khắc đó có được gọi thành tên? Nắng, mưa hay lưng chừng mưa nắng? Nắng – em và Mưa – anh cũng thế, biết gọi nhau là gì đây khi hai người chung bước: không phải bạn, chưa phải yêu, người dưng càng không phải. Là gì anh nhỉ? Là gì mà khiến trái tim em đau nhói mỗi lần nghĩ đến anh, nghĩ đến mối quan hệ của chúng ta. Tiến không được, lùi cũng không xong. Em như bị mắc kẹt giữa một mớ hỗn loạn được gọi là tình yêu. Biết làm sao được khi trái tim loạn nhịp, biết làm thế nào khi mỗi lần nhìn anh trái tim lại rung lên, biết làm thế nào để đôi mắt không còn tìm nhau.

Em – chút nắng, đợi chờ a – một chút mưa để sưởi ấm những tháng ngày cô độc, để làm lành những vết thương đã chai sạn ngày xưa. Em tìm kiếm chút hơi ấm từ ánh mắt, bàn tay, từ hơi thở, nhịp đập con tim để biết rằng chúng ta đang bên nhau, không là gì nhưng chung một đường, cùng một hướng...

Ngày mưa...

Ngày đó anh bảo thương em, em hạnh phúc vô cùng. Đôi tay cứ nắm chặt, chốc chốc lại thương vào má, lâu lâu lại nhìn trộm anh. Anh cứ vô tư hỏi "Nhìn anh mãi thế không chán sao?". Anh lại nhìn em cười, nụ cười ấy sưởi ấm trái tim em. Em mỉm cười hạnh phúc.

Cũng ngày hôm đó, anh lạnh lùng trở về đúng con người thật của anh. Anh không còn nói thương em nữa, lạnh nhạt nó ẩn trong từng câu nói, từng tin nhắn của anh. Nước mắt em rơi một cách vô thức.

Em hy vọng... anh cho em niềm tin nhưng rồi vẫn thế. Chúng ta vẫn đi về phía không có nhau, ta đi qua đời nhau một khoảnh khắc chỉ để làm tươi thêm cuộc đời, để ta biết những rung cảm của con tim, để biết yêu thương, để biết trôi tuột... buồn

Sau cơn mưa...

Sau cơn mưa trời lại sáng. Nắng và mưa vẫn không thể kề nhau. Người với người vẫn vội lướt qua nhau, người dưng lại ngược lối. Nắng lại một mình, tự sưởi ấm, tự phát quang. Sẽ có đôi lúc nắng buồn lòng mà làm dịu đi một khoảng trời nhưng có lẽ, mãi mãi nắng sẽ vẫn là nắng, vẫn ấm áp, vẫn sáng trong. Sẽ có lúc mưa quay lưng tìm nắng, tìm chút hơi ấm từ nắng nhưng rồi sẽ bị ngăn lại bởi khoảng trời quá rộng, không gian vô hình mà sức cản quá lớn. Và rồi, duyên lại không đến, nợ vẫn chưa trả xong... chênh vênh.

Dẫu mưa mãi xa nắng, biết như thế nhưng vẫn không muốn như thế... em xa anh, biết như thế nhưng vẫn không muốn như thế...

Xem thêm: Những câu nói hay về tình yêu buồn

Theo - Blog tâm sự -