Chồng bỏ mặc vợ suýt xảy thai vì ỷ bồ đang bầu con trai, nào ngờ 8 tháng sau...

Wed, 05/10/2016 2:50 pm,GMT+7

Nói chuyện xong với Liên, Hữu cúp máy cái rụp, anh điên lắm vì Liên khi nào cũng làm anh cáu. Người thì quê mùa, cái gì cũng không xứng với Hữu, chẳng biết vì sao trời xui đất khiến thế nào anh lại bằng lòng lấy Liên. Hữu nghĩ đến đứa con rồi chậc lưỡi: "Thôi không sao, dù sao mình cũng còn một đứa con khác"...

Đang đi làm, nghe vợ gọi điện giọng thở không ra hơi, Hữu bực tức gắt lên:

- Cái gì thế? Tôi đang làm việc, cô chưa ăn gì hay sao mà nói không ra hơi vậy?

- Anh ơi... Em... Em bị ngã, suýt sảy thai. Giờ đang ở viện mà chưa có tiền nộp viện phí, anh mang vào cho em với.

- Tôi rảnh lắm à? Đi đứng kiểu gì mà ngã được hả? Cô có bầu thì phải tự chăm lấy mình đi chứ. Khi nào cũng để người khác phải lo lắng là sao? Kệ cô.

Nói xong, Hữu cúp máy cái rụp, anh điên lắm vì Liên khi nào cũng làm anh cáu. Người thì quê mùa, cái gì cũng không xứng với Hữu, chẳng biết vì sao trời xui đất khiến thế nào anh lại bằng lòng lấy Liên. Hữu nghĩ đến đứa con rồi chậc lưỡi: "Thôi không sao, dù sao mình cũng còn một đứa con khác".

Chả là Hữu đang có bồ, bồ anh đang mang thai con trai và đã được 7 tháng. Thực ra Hữu đã muốn lập phòng nhì từ lúc anh lên chức trưởng phòng và trong một lần đi hát karaoke với bạn, anh đã gặp Loan. Dù biết Loan là gái làm trong quán hát nhưng quá say mê vẻ đẹp của cô ấy nên Hữu bỏ tiền bạc cũng như công sức ra để chinh phục Loan. Sau 1 năm quen biết, kết quả là Loan đã mang bầu 7 tháng.

Tối hôm đó Hữu về nhà, thấy nhà cửa tối om mới nhớ ra vợ mình vẫn đang nằm trong viện, nhưng Hữu không vào thăm. Anh tắm rửa rồi chạy thẳng đến nhà bồ. Trên đường đi, Hữu ghé vào nhà hàng gần đó mua gà tần cho bồ. Thời gian gần đây Loan mang bầu nên ục ịch, chẳng thể đi làm được. Hữu nghiễm nhiên trở thành người chu cấp cho Loan tất cả. Tiền lương của Hữu, anh chẳng đưa về cho vợ mà cứ chạy tọt vào túi của Loan. Liên có bầu nhưng ăn uống kham khổ, cô cũng mấy lần nói với Hữu nhưng anh bảo thẳng là không có tiền. Hữu bực tức nghĩ: "Đã mang bầu con gái thì chớ, lại còn đòi hỏi ông à?".

Liên nằm viện một mình, chờ mãi chẳng thấy chồng vào đành phải gọi bạn vay tiền. Bát cháo cô ăn cũng là nhờ người bên cạnh mua cho. Còn hơn 1 tháng nữa sinh mà giờ phải nằm trong phòng theo dõi thế này Liên buồn lắm. Nhưng cũng may bác sỹ bảo rằng thai nhi cũng đang ổn định lại rồi nên Liên yên tâm hơn.

Liên sinh con trai, Hữu hôm đó đi công tác nên không có mặt. Liên gọi điện thông báo nhưng Hữu không nghe. Đúng lúc đó, Liên nghe mọi người thông báo rằng Hữu đang có bồ bên ngoài, bồ anh cũng đang mang bầu. Liên choáng đến mức ngất đi phải đi cấp cứu. Sau khi tỉnh dậy về với con, Liên quyết định viết đơn ly hôn.

Về nhà, thấy vợ sinh con trai và đặt trước mặt mình tờ đơn ly hôn, Hữu choáng lắm. Chả hiểu sao vợ anh lại nói dối, trước đây Liên bảo với Hữu là có bầu con gái cơ mà, Hữu hỏi lý do vì sao ly hôn thì Liên chỉ bảo rằng cô không chấp nhận việc anh có bồ.

Hữu cười khẩy, ừ không chấp nhận thì thôi, anh vẫn còn cô bồ dự phòng. Cô ấy cũng sinh con trai cơ mà. Nghĩ thế Hữu lấy quần áo đến nhà bồ, anh nghĩ bụng: "Cô muốn ly hôn thì chỉ có thiệt thân thôi, tiền bạc ở nơi tôi, nhà cũng của tôi, để xem cô làm được gì".

Cả hai tiến hành thủ tục ly hôn sau đó. Vì con còn nhỏ nên Hữu phải chu cấp tiền và chia một nửa tài sản cho vợ. Hữu ức lắm nhưng thôi, anh phải nghĩ đến việc giải thoát khỏi Liên là một niềm hạnh phúc, dù sao anh cũng còn cả tương lai tốt đẹp với cô bồ cơ mà.

Rồi cũng đến lúc Loan sinh con. Nhìn đứa bé nặng 3 cân rưỡi trắng trẻo, đáng yêu, nước mắt Hữu cứ chảy. Có vẻ vì anh yêu Loan hơn nên anh dành cho đứa con này nhiều tình cảm hơn thì phải. Hữu tất tả chạy ra ngoài mua bỉm, mua cháo cho "vợ".

Lúc vào phòng hậu sinh, Hữu thấy Loan đang cầm điện thoại nói chuyện, mặt cô tươi lắm, chả thấy đau đớn gì cả. Hữu đang định bước vào thì nghe Loan nói:

- Em đẻ rồi, con khỏe, nhưng anh cứ tránh đi, để em moi hết tiền lão này đã. Lão ta vẫn nghĩ đó là con của lão ấy, không biết rằng đó là con của em và anh.

Cặp lồng cháo trên tay Hữu rơi xuống đất, Hữu chạy vào gằn từng tiếng:

- Cô... cô nói lại một lần nữa đi. Nó là con tôi hay con thằng nào.

- Ơ, em... em.

Hữu lao vào định tát cho Loan mấy cái nhưng những người gần đó đã cản lại. Hữu bị tống ra khỏi phòng hậu sinh. Anh còn phải cúi xuống dọn cho hết chỗ cháo bị đổ lúc nãy.

Lúc này, Hữu mới lững thững bước ra khỏi bệnh viện rồi bước về nhà mẹ vợ. Nhìn qua lớp cửa kính, thấy Liên đang bế đứa con của mình vừa ru vừa cười, ông bà ngoại thằng bé cũng đang vây quanh mà Hữu nát hết cả ruột gan. Tự tay anh đã gạt bỏ hạnh phúc của mình vì những điều viển vông, giờ có trách ai thì chỉ biết trách mình mà thôi.

Nguồn: khotruyenhay