dang-hu-hi-voi-bo-nhi-bi-set-danh.jpg

Lúc đang hú hí với bồ nhí, anh ta bị sét đánh trúng (Ảnh minh họa)

Đang hú hí dưới một gốc cây thì chồng em bị sét đánh xám ngoét cả người, quay đơ tại trận.

Gã chồng vô liêm sỉ của em cuối cùng cũng bị trời trừng phạt. Năm ngoái, vào đúng mùa mưa bão, chồng em gặp chuyện. Lúc đang hú hí với bồ nhí, anh ta bị sét đánh trúng. Chính ả đàn bà vô liêm sỉ ấy đã gọi điện về cầu cứu em. Dù thoát chết, nhưng trên gương mặt hèn hạ ấy vẫn còn dấu vết bị sét đánh. Dường như ông trời cũng có mắt, nên thay em trừng trị gã đàn ông trăng hoa.

Tới giờ, em vẫn nhớ như in từng chi tiết xảy ra vào hôm ấy. Gã chồng em mò đi từ sáng sớm, viện lý do đưa hàng cho các cửa hàng trong thị trấn và huyện. Lúc ấy, trời mới chỉ âm u. Khi đang nấu cơm trưa, em nhận được điện thoại của một người phụ nữ. Giọng nói đầy hốt hoảng, thông báo chồng em đang cấp cứu trong bệnh viện. Em cứ nghĩ anh ta lái xe không cẩn thận, nên gặp tai nạn giao thông.

Nhưng khi tới phòng bệnh, em nhận ra không chỉ có anh ta, còn có Thủy - ả bồ nhí của chồng - và một người đàn ông to béo, ân nhân chở chồng em vào viện. Em ném ánh nhìn căm phẫn về phía Thủy, lờ mờ đoán ra mọi chuyện. Trước khi cô ta rời khỏi phòng bệnh, em cố ép ả nói rõ sự tình. Hóa ra, sau khi đưa hết hàng, anh ả lái xe tới một tán cây, bất chấp mưa gió, chui vào thùng xe hú hí. Kết quả là đang lúc “chim chuột”, sét đánh trúng thùng xe bằng sắt, khiến gã chồng em xám ngoét người, quay đơ tại trận. May là Thủy nằm dưới, chỉ bị thương nhẹ. Thấy người tình gặp nạn, cô ta vội nhảy xuống, kêu cứu ầm ĩ. May mà gặp được người đàn ông tốt bụng này.

Chồng em là dân lái xe. Lăn lộn với đủ nghề, cuối cùng anh ta vẫn quay lại với nghề cầm lái của mình. Em cố gom góp tiền nong để tậu cho chồng chiếc xe chở hàng. Dù hơi vất vả, nhưng thu nhập cũng khá lên trông thấy. Từ hồi có đồng ra đồng vào, chồng em đâm hư hỏng, lại sinh thói ăn vụng. Thủy chính là con gái của một chủ tiệm tạp hóa trên thị trấn. Nhiều lần tới đây giao hàng, chồng em bắt đầu chú ý tới cô ta. Thủy vừa lùn vừa béo, lại xấu xí thô kệch. Đã gần 40 tuổi nhưng cô ả vẫn chưa có mối nào dạm hỏi. Sao thẩm mỹ của anh ta lại tồi tới vậy? Lẽ nào mẹ Thủy cố tình dụ dỗ chồng em, để con gái hưởng tí hơi đàn ông? Hay vì anh ta hám đống tài sản của nhà Thủy nên nhắm mắt làm liều? Em biết thừa mối quan hệ giữa hai người họ, nhưng chưa có bằng chứng rõ ràng, nên đành nhẫn nhịn.

van-chua-the-tha-thu-cho-chong.jpg

Em vẫn chưa thể tha thứ cho chồng, vẫn có cảm giác ghê tởm thói lăng nhăng của anh ta (Ảnh minh họa)

Chúng em kết hôn đã được 5 năm. Dù gia cảnh nhà chồng nghèo khó, em cũng không kêu ca nửa lời. Em tự nhủ “ai giàu ba họ, ai khó ba đời” nên gắng sức làm lụng. Lúc kinh tế tạm ổn, em mới dám mang thai. Thật chẳng ngờ, chồng em chọn đúng lúc vợ bụng mang dạ chửa để đi tìm “của lạ”.

Những ngày ấy, em như chết dở sống dở, chẳng thiết ăn uống, bồi bổ cho thai nhi. Lắm lúc nghĩ quẩn, em muốn vứt bỏ luôn giọt máu chung ấy, rồi dứt áo ra đi, làm lại cuộc đời. Ngay cả nhà mẹ đẻ cũng khuyên em nên phá thai và nhanh chóng làm thủ tục ly hôn. Hai cụ xót xa khi nhìn cảnh con gái bị phản bội. Nhưng nghĩ đi rồi nghĩ lại, em thấy thương đứa trẻ tội nghiệp và vô tội ấy. Nó không có lỗi trong chuyện ngoại tình của bố mình. Vậy là em đành nén đau, ngày ngày tới viện chăm chồng, bỏ ngoài tai những dèm pha dè bỉu của hàng xóm. Chuyện chồng em vụng trộm bị sét đánh lan nhanh như đại dịch. Cả xóm, thậm chí những mối quen nhận hàng trong thị trấn và trong huyện, đều râm ran bàn tán. Riêng Thủy, kể từ hôm từ viện về, cô ta lặn mất tăm, không xuất hiện trước mặt em thêm lần nào.

Mọi chuyện rồi cũng qua. Ở viện vài ngày, chồng em ổn định sức khỏe và về nhà tĩnh dưỡng. Em không nhắc lại chuyện cũ nhưng dần dà, em càng xa cách chồng. Ngày em chuyển dạ, chỉ có chị gái và mẹ đẻ đưa vào viện. Chồng em đang tất bật đưa hàng đi các nơi. Em cũng không gọi điện cho anh ta, mà nhờ tới sự giúp đỡ của người nhà mình. Em cố gắng gượng cuộc sống vợ chồng chỉ vì thương con gái, thực lòng không muốn cháu mất đi hạnh phúc trọn vẹn khi còn quá nhỏ. Nhiều người chửi em là ngu, là mù quáng vì cắn răng sống với gã đàn ông vô tâm, bội bạc. Tới giờ, em vẫn chưa thể tha thứ cho chồng, vẫn có cảm giác ghê tởm thói lăng nhăng của anh ta. Liệu có giải pháp nào để tháo gỡ những bế tắc mà em đang gặp phải?

Lời bàn

Bạn đã dũng cảm vượt qua những giây phút khó khăn ấy để bảo vệ hạnh phúc gia đình, bảo toàn mạng sống cho một sinh linh bé bỏng. Từ sau sự cố ấy, dường như anh ta vẫn vô tâm, vô trách nhiệm như xưa. Biểu hiện là trong ngày bạn sinh nở, chỉ có sự giúp đỡ của người thân bên ngoại. Đó là nỗi bất hạnh rất lớn ở người phụ nữ. Đáng nhẽ, trong giờ khắc quan trọng ấy, sự có mặt của người chồng sẽ là nguồn động viên tinh thần lớn lao cho vợ.

Bạn đang cố gắng duy trì hôn nhân vì không muốn con gái bất hạnh. Nhưng thời điểm này, bạn phải xác định rõ tình cảm thực sự của mình dành cho chồng. Liệu bạn có còn yêu anh ta, liệu bạn có đủ dũng cảm để quên đi chuyện quá khứ và tha thứ cho lỗi lầm của chồng? Quan trọng hơn cả là chồng có còn yêu bạn? Một khi tình yêu đã nguội lạnh, dù cố gắng tới đâu, bạn cũng sẽ gặp nhiều đau khổ.

Theo M.H (Đất Việt)