Giờ đây đối với tôi em đã là quá khứ, một quá khứ đẹp nhưng lại quá buồn.

Đã lâu rồi bước chân tôi mới lại tìm về con phố ấy, đã lâu lắm rồi tôi mới có đủ can đảm để đối diện với những kỷ niệm đẹp mà buồn của ngày nào. Tôi vẫn thấy lòng buồn và nhớ em da diết, nhưng bù lại giờ đây tôi đã biết cách để khiến trái tim mình được bình yên

>> Cũng chỉ vì anh quá yêu em

>> Em cứ ngỡ tình yêu chỉ toàn là hạnh phúc

Chẳng biết đến khi nào tôi mới hết nhớ, dẫu rằng ngày hôm nay trên con phố cũ tôi đã nắm tay một người con gái chẳng phải là em.

Phố mùa đông vắng người qua lại, có lẽ cũng vì thế nên cái quá khứ mà bao lâu nay đã được tôi cố tình ru ngủ lại càng trỗi dậy mạnh mẽ hơn. Bất chợt bàn tay tôi siết chặt khi ngang qua hàng cây cũ, bao nhiêu kỷ niệm ngày xưa lại ùa về khiến trái tim tôi lặng lẽ nhói đau. Tôi cứ ngỡ rằng thời gian sẽ là liều thuốc chữa lành vết thương lòng của mình mà quên mất một điều hiển nhiên rằng vết thương nào cũng có thể lành nhưng còn vết sẹo thì vẫn trơ trơ đứng đó.

Tôi cứ ngỡ rằng thời gian sẽ là liều thuốc chữa lành vết thương lòng của mìnhTôi vẫn nhớ như in kỷ niệm ngày nào

Tôi không biết hiện tại cuộc sống của em thế nào, bởi vì đã từ rất lâu rồi tôi tự hứa với mình không được làm phiền đến những gì mà em đang cố gắng xây đắp. Nhưng có lẽ đó chỉ là lý do tôi đưa ra để tự an ủi, tự xoa dịu mình, bởi thực ra thì chính em mới là người cố tình không muốn tôi làm xáo trộn cuộc sống. Sau ngày ra đi, em đổi số điện thoại và đổi luôn cả địa chỉ liên lạc. Tôi hiểu rằng phía sau một lời chia tay là xa lạ, bởi trước khi thành người tình em và tôi cũng chỉ là những người xa lạ đối với nhau.

Thế mới biết, dấu chấm hết không chỉ đơn giản là kết thúc hay dừng lại tất cả mọi chuyện mà đối với một vài người nào đó thì dấu chấm hết đồng nghĩa với việc mọi thứ quay về thuở ban đầu, về con số không tròn trĩnh, giống như chưa từng gặp gỡ, chưa từng quen biết và chưa từng là gì của nhau. Ngày em nói lời chia tay, anh bàng hoàng, choáng váng như không tin nổi vào tai mình. Khi mọi níu kéo đều trở nên vô vọng, tôi chỉ biết đờ đẫn đứng đó nhìn người con gái mình yêu cất bước ra đi. Chẳng thể ngờ chuyện tình đẹp ấy lại mang một cái kết sao mà buồn quá.

Dẫu rằng giờ đây tất cả đã lắng xuống, nhưng tôi vẫn nhớ như in những cảm giác ngày nào mình đã từng trải qua. Mà có lẽ cả đời này cũng không bao giờ tôi quên được những giấy phút ấy, giây phút trái tim tôi như bị bóp nghẹt, vừa đau đớn, vừa bất lực.

ôi cứ vật vã suốt một khoảng thời gian dài như thế để rồi cuối cùng nhận ra rằng mình không còn cách nào khác ngoài việc buông xuôi.Tôi đã từng đau đớn, bàng hoàng khi em nói chia tay

Tôi cố gắng tìm mọi cách đề thoát ra, nhưng càng quẫy đạp thì sợi dây càng siết chặt lại và vết cứa càng thêm sâu. Tôi cứ vật vã suốt một khoảng thời gian dài như thế để rồi cuối cùng nhận ra rằng mình không còn cách nào khác ngoài việc buông xuôi.

Sau ngày đó tôi bỏ đi biền biệt, bỏ đi giống hệt như cái cách mà người ta vẫn hay gọi bằng hai từ "trốn chạy". Phải, tôi chạy trốn quá khứ, chạy trốn kỷ niệm và chạy trốn cả trái tim mình, để rồi đến tận ngày hôm nay mới có đủ can đảm quay về đối diện với con phố cũ. Phố không khác nhiều với mấy năm về trước, chỉ có điều người bên cạnh tôi lúc này đã chẳng còn là em.

Tôi biết, tôi biết chứ, rằng tôi là một người đàn ông nhẫn tâm và ích kỷ, rằng tôi có lỗi rất nhiều khi bàn tay thì nắm lấy đôi tay của cô ấy nhưng trái tim lại cứ hướng về em. Có thể cô ấy sẽ không bao giờ biết được những điều mà lúc này tôi đang nghĩ trong đầu, nhưng tôi vẫn quay mặt về phía đó và nhoẻn miệng cười. Nụ cười của tôi giống như một lời xin lỗi, nhưng chắc chắn cô ấy sẽ chẳng bao giờ hiểu được ý nghĩa của nó đâu. Tôi sẽ giấu em thật kỹ ở khoảng trời nhỏ bé của riêng mình, như vậy cô ấy sẽ không bao giờ biết nó và vì thế nên có lẽ sẽ chẳng bao giờ cô ấy phải buồn vì những nỗi hoài niệm của tôi.

Chiều nay, trên con đường này tôi đã cố tình bước đi thật chậm, cũng giống như cái cách mà tôi đối diện với những kỷ niệm của đôi ta. Tôi vẫn đau, nhưng những vết thương ngày nào giờ đây đã chẳng còn khiến trái tim tôi ứa máu. Rồi ngày mai, ngày kia tôi vẫn sẽ tiếp tục bước đi trên con đường ấy và nhất định sẽ đến lúc lòng tôi vô cảm khi nghĩ về em. Đối với tôi, em đã là quá khứ, nhưng quá khứ cũng là một phần của đời người, vì thế tôi sẽ không cố gắng để tìm cách quên đi. Tôi hiểu rằng điều mà mình cần làm lúc này là sống thật tốt cho hiện tại, bởi chính người con gái mà lúc này tôi đang nắm chặt tay mới là tương lai đẹp tươi hạnh phúc đang đón chờ.

Lê Loan (Phú Thọ) theo(eva.vn)