Tâm sự hạnh phúc gia đình - Chai lì cảm xúc với mớ... đơn ly dị của vợ. Đời thuở nhà ai có vợ như nhà tôi không? Chồng đi nhậu muộn: ly dị; chồng quên sinh nhật vợ: ly dị; vợ chồng giận nhau: ly dị... Đến giờ này tờ đơn ly dị đã khiến tôi chán ngấy và chai lì cảm xúc mất rồi.

>> Tôi đã mắc mưu của "tình một đêm"

>> Sự bao dung đáng khinh bỉ của vợ

Tôi lấy vợ đã được hơn 4 năm và hiện có một cô con gái 2 tuổi. Vợ tôi kém tôi 3 tuổi và chúng tôi yêu nhau gần 2 năm mới làm đám cưới. Trước khi chúng tôi làm đám cưới, vợ tôi là một cô gái hiền lành, luôn tỏ vẻ biết điều và được nhiều người khen là khéo léo. Vậy mà khi cưới xong, chung sống với nhau rồi, có rất nhiều chuyện xảy ra khiến tôi thật sự buồn chán.

Hai vợ chồng tôi làm nhà nước, lương đủ ăn đủ tiêu, có một khoản tiết kiệm nho nhỏ, nhà cửa không phải lo. Nói chung cuộc sống về vật chất cũng không có vấn đề gì quá phải phàn nàn. Tuy nhiên, vợ là con gái duy nhất của bố mẹ vợ tôi.

Mẹ vợ tôi là người phụ nữ sắc sảo, tính toán (trước khi nghỉ hưu, bà là kế toán). Bà rất hay can thiệp, xen vào cuộc sống riêng của gia đình tôi. Vợ chồng tôi mua, bán cái gì dù to đến nhỏ, bà đều có ý kiến là "nhà con nên sắm/mua cái này, bỏ cái kia..." khiến tôi thật sự khó chịu.

Lần gần đây, tôi đã mua một cái Tivi màn hình cong gần 30 triệu về mà không hỏi ý kiến bà cũng không nói trước với vợ. Mẹ vợ đến chơi cứ kêu tôi mua đắt, rồi bảo nhà bao nhiêu thứ cần mua, sắm sửa, ý nói tôi hoang phí. Tôi nghe mà rất tức, định nói "Tiền của con chứ có phải mẹ bỏ ra đâu" nhưng rồi đành nuốt nhịn.

chai-li-cam-xuc-vi-don-li-di-cua-vo-998892828.jpg

Chai lì cảm xúc với mớ... đơn ly dị của vợ. Ảnh minh họa

Đã thế, vợ tôi không hiểu sao tối về cứ hậm hực "đâm bị thóc, chọc bị gạo", ý nói tôi không tôn trọng cô ấy khiến tôi phát cáu gào lên: "Anh đã mua rồi. Đây là lần đầu tiên anh quyết định mua một thứ mà không hỏi ý kiến em và bố mẹ vì biết trước thế nào cũng gàn. Chẳng nhẽ anh cái gì cũng phải thông qua em, bố mẹ rồi mới quyết à?".

Ai ngờ cô ấy khóc tu tu, gân cổ cãi mãi, nào là "Vợ chồng vậy không còn tôn trọng nhau, sao có thể sống với nhau tiếp tục được" rồi làm đơn ly dị. Tôi tức quá bảo: "Em nghĩ ly dị đơn giản lắm à? Sao em ích kỷ thế, em không nghĩ cho con mình sao"?

Đây không phải là lần đầu tiên vợ tôi đòi ly dị với tôi. Một năm cô ấy đòi ly dị hàng chục lần. Mỗi một lần cãi nhau là một cái đơn và sau đó là về nhà ngoại. Ngày mới cưới, chưa có con, tình cảm vợ chồng còn nồng nàn thắm thiết, tôi thường xuyên phải năn nỉ, van xin cô ấy từ nhà ngoại về nhà mình. Nhưng khi có con rồi, cô ấy vẫn duy trì "chiêu trò" này. Nào là, vợ chồng giận nhau: Đơn xin ly hôn; Chồng đi nhậu về muộn: Đơn xin ly hôn; Chồng quên sinh nhật vợ: Đơn xin ly hôn.... khiến tôi cảm thấy mệt mỏi và chán nản, chai lì cảm xúc.

Tôi đã nói với vợ cần nghiêm túc suy nghĩ về hôn nhân, tình nghĩa vợ chồng. Không thể chỉ vì một chút bất hòa là nghĩ đến chia tay, ly thân, ly dị. Tuy nhiên chúng tôi chưa có tiếng nói thống nhất về vấn đề này. Thật sự, nếu cứ chỉ vì những tranh cãi vụn vặt của cuộc sống hàng ngày mà vợ bảo chia tay, ly dị, tôi thật sự thấy ấm ức và cảm thấy hạnh phúc gia đình mình ngày càng mong manh....

>> Tổng hợp những câu chuyện gia đình hạnh phúc mới và hay nhất

Theo Iblog.vn

Nguồn: http://iblog.vn/hon-nhan-gia-dinh/moi-lan-vo-gian-chong-lai-doi-ly-di.html