Cay khóe mắt: “Sao mẹ không ngủ cạnh con mà lại nằm trong này”. Câu chuyện có lẽ đã khiến nhiều người không cầm được nước mắt khi nghe cậu bé hỏi về cái cái 'chết' của mẹ khó lòng nào giải thích!

Chết là một chuyện ắt phải có trong cuộc đời mỗi người. Nhưng có đôi lúc, chúng ta không hiểu được vì sao người ta thương yêu hết mực lại rời khỏi cõi đời. Chúng ta đau. Chúng ta khóc. Chúng ta ghét điều đó. Chúng ta trải qua mọi cung bậc đau khổ. Thậm chí đôi khi ta tự hỏi vì sao lại có cái chết. Nhưng rồi ai cũng tự nhận ra đó là quy luật của tự nhiên.

Nhưng đối với một đứa trẻ nhỏ, cái chết là thứ gì đó khá mơ hồ, không rõ ràng. Chúng đôi khi sẽ hỏi những câu hỏi ngây ngô như “Vì sao ông lại ngủ trong quan tài?”, “Vì sao bà không nghe điện thoại của con?”… Và dù cố gắng cách mấy, chúng ta cũng khó có thể giải thích cho chúng hiểu.

Cậu bé người Philippines mà tôi đề cập dưới đây cũng có một câu hỏi ngây ngô như thế. Nhưng khi em thốt ra, chẳng một ai có thể cầm được nước mắt: “Sao mẹ không ngủ cạnh con mà lại nằm trong này?”. Nếu là bạn, bạn sẽ trả lời như thế nào với câu hỏi ngây ngô mà đầy sự đau lòng như thế?

Em tên Gabriel Kheian. Em còn bé, bé lắm. Ở cái tuổi còn cần sự bảo bọc, chở che của mẹ như những bạn nhỏ đồng trang lứa khác thì em lại phải chịu nỗi đau mất mẹ. Nỗi đau ấy với người lớn chúng ta còn khó có thể vượt qua, huống hồ chi là với em, một cậu nhóc bé nhỏ, bé đến mức em phải kéo ghế lại sát bên để leo lên mà “ôm mẹ”. Trái tim tôi khi viết những dòng này, khi xem vòng tay nhỏ bé của em quàng lấy cỗ quan tài trắng lạnh lẽo ấy như bị thắt lại. Đau…



(Ảnh: Facebook)



(Ảnh: Facebook)



(Ảnh: Facebook)

Để rồi đến khi đêm xuống, khi khung cảnh trở nên yên tĩnh, mọi người đã rời khỏi tang lễ, chẳng còn ai để chơi cùng, bé con lại kéo quạt lại chỗ quen thuộc mà em đã ngồi trong suốt 5 ngày tang lễ của mẹ. Em ngồi đấy, bên cạnh mẹ, úp mặt vào quan tài, quay qua, quay lại với gương mặt buồn rười rượi… 


(Ảnh: Facebook)




(Ảnh: Facebook)


(Ảnh: Facebook)



(Ảnh: Facebook)



(Ảnh: Facebook)



(Ảnh: Facebook)

Rồi đến đêm tang lễ cuối cùng, Kheian kê hẳn 4 chiếc ghế sát quan tài mẹ, ôm cả gối ra để được ngủ cùng mẹ, được cảm nhận chút ấm áp của mẹ. Bạn có cầm được nước mắt không? Riêng tôi, trái tim tôi thêm một lần nữa quặn đau…

(Ảnh: Facebook)

Nỗi đau này sẽ khó có thể nguôi ngoai đối với cậu bé. Em sẽ tiếp tục sống khỏe, sống vui, nhưng chắc chắn rằng trong sâu thẳm tâm hồn em, nỗi đau mất mẹ sẽ vẫn còn đó. Có lẽ trong kí ức tuổi thơ em sẽ chẳng thể nào xóa nhòa được hình bóng của người mẹ sớm hôm chăm bẵm, hình bóng người mẹ vui đùa cùng em, và cả dáng hình mẹ trong cỗ quan tài trắng lạnh lẽo ấy nữa. Có lẽ không chỉ riêng tôi mà mọi người đều hi vọng rằng, em sẽ sớm vượt qua nỗi đau quá lớn so với tuổi đời bé nhỏ của em, em sẽ sống tốt và mạnh mẽ như mẹ em từng kì vọng.

Nguồn: phapluatso.com