Hạnh phúc gia đình - Cay đắng khi "đổ vỏ" cho bạn thân 15 năm trời. Tôi như chết đứng khi biết người mà cô ấy xin con không ai khác chính là người bạn thân của tôi, người giúp tôi và cô ấy tới bên nhau.

Kết hôn được 17 năm thì có đến 14 năm tôi phải xa nhà, rong ruổi theo những công trình khắp các miền nam bắc. Tôi đã từng phải cảm ơn vợ mình lắm bởi ở nhà cô ấy đã vừa đi làm vừa nuôi dạy các con học hành giỏi giang, ngoan ngoãn như hôm nay. Tôi đã từng cảm ơn cô ấy lắm cho đến phát hiện động trời gần đây.

Vợ chồng tôi kết hôn trong điều kiện khó khăn vô bờ. Tôi một thân một mình thuê nhà ở thành phố ( vì tôi mồ côi cha mẹ từ nhỏ, chỉ có một người chị gái lấy chồng tít trong miền Nam mà hoàn cảnh cũng chẳng dư dả gì), lương chẳng đáng bao nhiêu mà sức khỏe lại không tốt nay ốm mai đau. Cô ấy, người vợ hiện tại của tôi thì cũng là người tỉnh lẻ, gia cảnh khó khăn chẳng kém gì tôi. Vì vậy nên lấy nhau, chúng tôi hoàn toàn chỉ có hai bàn tay trắng.

Đã thế, phần do tôi thường xuyên xa nhà, phần do sức khỏe của tôi không tốt (tôi bị bệnh thận) nên lấy nhau mãi mà chúng tôi vẫn không có con. Vậy nên gần 3 năm sau khi cưới, khi nghe tin vợ mang bầu, tôi mừng muốn phát khóc. Tôi còn mừng hơn nữa khi sau này lớn lên, dưới sự chăm sóc và nuôi dạy của vợ, con trai chúng tôi không chỉ ngoan ngoãn mà còn học rất giỏi, liên tiếp giành các giải thưởng trong học tập.

Tôi tuy đi làm xa nhưng tối nào gọi điện về nghe vợ và con trai kể về những thành tích, tôi cũng thấy như được tiếp thêm động lực để kiếm tiền. Từ ngày con lớn lên và giỏi giang, tôi thấy mình như khỏe hẳn ra, làm việc thậm chí hăng hơn cả thời trẻ.

Mọi chuyện có lẽ sẽ chẳng có gì đáng than phiền nếu như gần đây công ty tôi không tổ chức khám sức khỏe tổng thể. Hôm đó, khi trả kết quả khám nam khoa, bác sĩ đã bảo rằng tôi vô sinh là vì chưa có tinh trùng. Khi nghe tôi nói tôi có con trai 15 tuổi rồi, bác sĩ thậm chí đã không tin.

Tôi như chết đứng khi nghe cô ấy nói rằng, người mà cô ấy xin con không ai khác chính là người bạn thân của tôi. Ảnh minh họa.

Tôi cũng không mấy quan tâm đến chuyện này lắm, tuy nhiên khi đi khám về tôi đã kể chuyện cho vợ nghe. Ai ngờ khi tôi đưa kết quả khám nghiệm cho vợ, cô ấy đã tái mặt và sau một hồi im lặng.

Cô ấy đã quỳ xuống chân tôi mà thú nhận rằng đứa con tôi nâng niu bấy lâu nay không phải là con tôi. Cô ấy bảo cô ấy biết được sự thực rằng tôi không có tinh trùng từ lần hai vợ chồng đi khám nghiệm hồi chưa có con. Tuy nhiên, hồi đó vì bận công tác tôi cùng vợ đi khám bệnh xong lên đường đi công tác ngay mà không đợi kết quả khám bệnh.

Cô ấy ở nhà nhận kết quả và đã đau khổ lắm khi biết tôi không thể làm bố và cô ấy mãi mãi không thể có con cùng tôi. Cô ấy bảo cô ấy biết tôi sẽ buồn lắm nếu biết tin này và hơn nữa, có biết thì cũng không làm thay đổi gì được nên cô ấy quyết định giấu kín sự việc. Và cô ấy âm thầm đi xin một đứa con.

Tôi như chết đứng khi nghe cô ấy nói rằng, người mà cô ấy xin con không ai khác chính là người bạn thân của tôi. Người này cũng chính là người bạn của cô ấy và đã mai mối tôi cho cô ấy. Người bạn này hiện giờ đã chuyển vào Nam sinh sống.

Cô ấy cầu xin tôi tha thứ cho chuyện đã giấu lén tôi đi xin con. Cô ấy bảo rằng vì yêu tôi và không muốn tôi đau khổ nên mới làm như vậy. Nghe chuyện này tôi đã rất sốc, tôi đã hận cô ấy lắm. Tôi đã gần như không ăn không ngủ suốt cả tuần. Và thậm chí tôi phải xin nghỉ phép một tháng.

Tuy nhiên, khi cơn choáng váng qua đi, giờ đây tôi lại nghĩ đúng như cô ấy nói tôi không thể có con thì cũng nên mở đường cho cô ấy có con chứ. Nghĩ là vậy, nhưng mỗi khi nghĩ đến chuyện cô ấy đã giấu kín chuyện đi xin con suốt 15 năm qua mà tôi bỗng thấy sợ.

Sao cô ấy có thể lừa dối được lâu như vậy chứ. Giờ đây mỗi ngày nhìn thấy cô ấy và con trai, tôi bỗng dưng thấy ái ngại. Tình yêu trong tôi dù đã cố vẫn không thấy trở lại như cũ được. Hãy cho tôi lời khuyên sáng suốt nhất lúc này với.

Theo - Người đưa tin -