Cái giá phải trả của cô gái "sống thử" trước hôn nhân. Ném cho Diệp một sấp tiền Quang lạnh lùng - "Cô tự đi giải quyết hậu quả đi. Tôi có việc ở công ty. Phải đi bây giờ", Diệp như chết lặng cái hạnh phúc gia đình nhỏ nhoi bây lâu nay mong ước còn đâu.

Quen nhau qua một người bạn, Quang và Diệp đã có với nhau những tháng ngày yêu nhau vô cùng thơ mộng, lãng mạn. Tình yêu giữa 2 người tha thiết, gắn bó sâu nặng nhưng chưa bao giờ Diệp có ý định tiến xa hơn trước hôn nhân bởi Diệp muôn giữ trọn đến đêm tân hôn để khoảnh khắc ấy thiêng liêng và đáng nhớ hơn. Nhưng miệng nói thì là nói vậy chứ hiện thực thì...

Sau một chuyến đi chơi xa cùng nhóm bạn của Quang, sau cái đêm với tiếng nhạc quay cuồng và men rượu thì Diệp đã thuộc về Quang mãi mãi.

- Dù sao thì em cũng đã là người phụ nữ của anh rồi. Chuyện kết hôn của chúng mình chỉ còn là vấn đề thời gian thôi. Vì thế anh muốn em về chung sống một nhà với anh để chúng mình tiện gặp nhau và anh có thời gian chăm sóc cho em nhiều hơn.

Nghe những lời Quang nói rót mật vào Diệp nghe cũng xuôi xuôi. Và bắt đầu từ đó họ sống thử với nhau, những tháng ngày đầu tiên cả hai chung sống cùng nhau với Diệp, nó còn đẹp, còn tuyệt vời hơn cả những tháng ngày họ mới bắt đầu yêu nhau. Quang trong mắt Diệp lúc đó là một người chồng tương lai chuẩn mực. Diệp đang học năm cuối nên cứ đi làm về là Quang lo cơm nước, thậm chí là dọn dẹp nhà cửa để Diệp có thời gian học hành, nghỉ ngơi. Cuộc sống tuy thiếu thốn nhưng Diệp cảm thấy rất hạnh phúc.


Những ngày tháng đầu ngọt ngào, hạnh phúc của Quang và Diệp - Ảnh minh họa

Nhưng cũng chỉ được một thời gian đầu. Nửa năm sau đó, sự lạnh nhạt bắt đầu xuất hiện trong ánh mắt, hành động của Quang. Khi Quang không còn quan tâm tới Diệp có những buổi nhậu về khuya, thậm chí những đêm không về nhà.

Khi đó Diệp còn đang trong thời gian thực tập và chuẩn bị xin việc làm nên khá bận rộn. Quang không hiểu có biết điều đó hay không mà liên tục gắt gỏng:

- Không có việc gì thì đừng có tối ngày ra đường như thế, ở nhà lo cơm nước dọn dẹp đi. Tôi thấy dạo này cô chểnh mảng lắm đấy.Mà tiền chợ, tiền điện cũng tăng lên đáng kể. Tôi kiếm tiền cũng không đơn giản, cô nên biết mình phải làm gì rồi đấy!

Đúng lúc tình cảm của cả hai xuất hiện vết rạn thì:

- Anh ơi, em có thai rồi. – Diệp dung dung nước mắt vì hạnh phúc

– Sao cô không cẩn thận hả? Đẻ ra bây giờ để chết tôi à. Bỏ nó đi. – Quang hét lên

Những câu nói phũ phàng của Quang như gáo nước lạnh dập tắt ngọn lửa hạnh phúc trong Diệp.

- Em muốn giữ con lại. Chúng mình cưới nhau đi anh. – Diệp nghẹn ngào

- Đầu cô không có não hay sao? Cưới gì mà cưới, chưa phải lúc. Đừng có làm tôi sôi máu lên.

Quang dứt lời thì ném cho Diệp một sấp tiền:

- Cô tự đi giải quyết hậu quả đi. Tôi có việc ở công ty. Phải đi bây giờ.


Cái giá sau một năm sống thử cùng Quang là bị kịch nghiệt ngã với nhan sắc phai tàn và mất đi thiên chức làm mẹ. (Ảnh minh họa)

Nhìn Quang lạnh lùng quay bước đi mà lòng Diệp tan nát. Đứa trẻ là con của Quang mà tại sao Quang lại không cần nó. Mải mê suy nghĩ với cõi lòng đau đớn, Diệp bước đi và trượt chân ngã. Cú ngã đã cướp đi đứa con chưa kịp thành hình của Diệp và nghiệt ngã hơn, nó còn cướp đi cả khả thiên chức thiêng liêng nhất của Diệp – làm mẹ. Diệp gào khóc trong tuyệt vọng một mình bởi Quang còn có việc bận.

Diệp về nhà như một cái xác không hồn. Căn phòng vẫn tối om, nhấc điện thoại gọi cho Quang:

- Tôi đang họp, cô gọi gì chứ. Muốn tôi bị đuổi việc à? – Quang gắt gỏng rồi tắt máy

Quang đang họp, Diệp nghe rồi cười nhếch miệng. Họp mà Diệp nghe rõ tiếng nhạc chat chúa, tiếng cười cợt của cả nam lẫn nữ. Cười rồi Diệp lại khóc như điên dại. Chẳng quá khó để Diệp nhận ra Quang đã thay lòng đổi dạ. Một tương lai tốt đẹp mờ dần trong mắt Diệp và nó tối sập hẳn khi đêm đó, Quang không về. Sau một năm sống thử cùng Quang, thứ mà Diệp nhận được là bị kịch nghiệt ngã với nhan sắc phai tàn và mất đi thiên chức làm mẹ. Cái giá này đắt quá so với những gì Diệp có rồi, Diệp hối hận vì yêu Quang, tới với Quang, phía trước với Diệp chỉ là tương lai tối mịt.

Theo -Blogtamsu-