Lật tẩy chiêu trò lừa đảo, lợi dụng lòng tốt của người ăn xin. Đóng giả tàn tật, bệnh hiểm nghèo, rơi vào cảnh cùng đường... những "cái bang" giả lợi dụng lòng tốt của những người xung quanh để chuộc lợi.

Những cảnh này thường xuyên xuất hiện trên các tuyến đường lớn, vỉa hè gần ngã tư đèn giao thông... có đông người qua lại. Chỉ chờ có người ghé lại hỏi thăm là bài ca mẹ/vợ bệnh nan y, nhà nghèo khó, hết tiền chữa, rơi vào cảnh khốn cùng phải trốn viện ra đường chờ chết... lại được tua đi, tua lại nhiều lần để lấy nước mắt người đi đường và chờ người hảo tâm sập bẫy.

Rơi vào cảnh cùng đường

Vài năm trước, những người lưu thông qua cầu An Hạ quốc lộ 22 (hướng từ TP HCM đi Tây Ninh) giật bắn mình khi phát hiện một người phụ nữ nằm bất động ngay lề đường, mặt úp kín bằng chiếc nón lá, bên cạnh là một bé gái nhỏ tuổi đang ngồi khóc.

Nhiều người đi đường ghé lại xem sự thể thì người phụ nữ kêu khóc kể mình từ quê lên, bị lừa đảo hết sạch tài sản. Vì tiếc của và quá khốn cùng, không biết làm sao nên chị ôm con nằm bên vệ đường quốc lộ chờ chết.

Cảnh diễn rơi vào cảnh cùng đường của người phụ nữ này bị công an "lật tẩy".

Thương cảm cho hoàn cảnh khốn cùng, nhiều người đã cho tiền để giúp 2 mẹ con này. Nhưng khi thấy Công an đến thì người phụ nữ đang nằm ngay đơ như sắp chết lại bật dậy van xin: "Các anh tha cho em lần này!". Tại trụ sở công an, người phụ nữ này than nghèo kể khổ nên mới phải "diễn" cảnh này để xin tiền thiên hạ và vài ngày mới đến đây "diễn" 1 lần.

Đóng giả người tàn tật bán tăm tre, kẹo cao su, vé số

Màn kịch của những "cái bang giả" này rất giống nhau. Họ luôn khoác trên mình chiếc áo dài tay, mặc một chiếc quần dài để che đôi chân lành lặn. Dưới khuỷu tay và một bên chân tiếp xúc với mặt đường đều có vài tấm che. Khi "diễn", bộ mặt họ luôn nhăn nhó, rướn thân bò trên mặt đường, còn chiếc túi đựng vé số và tiền lẻ thì đeo ở cổ.

Nhiều người thấy thương cảm nên đã mua vé số, kẹo cao su hoặc tăm tre... cho họ. Tất nhiên là với giá gấp 4-5 lần so với mua tại các cửa hàng bình thường. Nhưng nếu được đề nghị giúp đỡ và chở về nhà trọ, thì những người này từ chối.

"Người tàn tật" thực chất là một thanh niên khỏe mạnh.

Theo nhiều người dân, những người đó không hề bị tàn tật, họ chỉ giả dạng như vậy để tranh thủ lòng thương hại của mọi người kiếm tiền thôi. Những người này cũng bật mí trung bình mỗi ngày họ kiếm tiền triệu từ việc lừa đảo này.

Giả làm bệnh nhân mắc bệnh hiểm nghèo xin tiền

Chỉ chờ có người ghé lại hỏi thăm là bài ca mẹ/vợ bệnh nan y, ưng thư, bệnh gan,... nhà nghèo khó, hết tiền chữa, rơi vào cảnh khốn cùng phải trốn viện ra đường chờ chết... lại được tua đi, tua lại nhiều lần để lấy nước mắt người đi đường và chờ người hảo tâm sập bẫy.

Tại Bệnh viện Ung Bướu (đường Nơ Trang Long, quận Bình Thạnh, TP HCM) xuất hiện người phụ nữ trung niên, thân hình to lớn, tay mang bịch thuốc và sổ khám chữa bệnh, ngồi một chỗ xin tiền.

Người phụ nữ lợi dụng lòng hảo tâm của mọi người tại Bệnh viện Ung Bướu.

Hằng ngày, bà ta đi bộ tới trước cổng bệnh viện, bắt đầu kể nghèo, kể khổ từ quê lên chữa bệnh nhưng hết tiền. Với vẻ mặt xanh xao, đầu trọc lóc (kiểu như phải hóa trị nhiều), người phụ nữ này ngồi bệt trên vỉa hè, thấy ai đi qua thì bắt chuyện: "Cô chú ơi cho tôi ít tiền chữa bệnh, ở quê lên đây mà hết tiền về rồi, còn có đứa con trai bị tật nguyền không ai chăm sóc...".

Các tài xế xe ôm cho biết người phụ nữ này đã hoạt động ở đây gần 3 năm, chuyên giả dạng bệnh nhân để xin tiền. Khoảng 15 giờ, người phụ nữ này đi về một căn phòng trọ gần Bệnh viện Ung Bướu. "Công việc thường ngày của bà ta là vậy, cứ giả bệnh để lợi dụng lòng hảo tâm của người khác" - một người bán tạp hóa ở đây nói.

Giả bị thương sắp chết xin tiền

Nếu bạn thấy ngoài đường những người ăn mày với vết thương lở loét vô cùng đáng sợ và thảm hại thì hãy dè chừng vì đó có thể là vết thương giả. Có cả một công nghệ tạo vết thương vô cùng tinh vi được những người ăn mày tạo ra chả kém gì diễn viên chuyên nghiệp.

Giả vết thương lừa đảo.

Chỉ cần một chút mực đỏ (có thể sử dụng máu động vật thay mực), tăm hoặc que ngoáy tai, miếng bông, hồ dính là có thể tạo ra một vết thương như thật. Đầu tiên, dùng keo dính màu trắng để tạo một vết thương. Chờ cho keo khô, dùng que tăm tạo vùng vết thương. Dùng miếng rửa bát để làm lan vết thương. Dùng một giọt mực đỏ để tạo vùng ngoài xây xước. Dùng miếng bông thấm mực đỏ (không quá nhiều) bôi lên để làm vết thương trông giống thật. Khi mực khô, một nửa công việc đã hoàn tất. Dùng tăm vạch lên vết thương giả để nó giống như da bị nứt. Đổ mực đỏ vào phần da nứt (thực chất là phần keo đã khô) để giống như vết thương bị rỉ máu.

Lừa đảo xin tiền: Khi lòng tốt bị lợi dụng!

Giả vờ tàn tật, vô gia cư để xin tiền trong khi xài iPhone, ăn uống ở khách sạn 5 sao... những chiêu trò của ăn xin giả mạo khiến nhiều người tức giận vì lòng tốt bị lợi dụng. Hàng loạt vụ ăn xin, đặc biệt mang cả trẻ nhỏ ra làm "đạo cụ" để diễn bị phanh phui.

Nhưng ăn xin vẫn có đất sống, do sự "tốt đều còn hơn xấu cả" của chính chúng ta. Bên cạnh những hoàn cảnh đáng thương khiến những người dân nghèo khổ bị đẩy vào cảnh phải đi ngửa tay xin tiền thì vẫn có không ít những câu chuyện oái oăm, khó ngờ mà khi kể lại người nghe không khỏi thốt lên: "Cứ như bịa".

Ở các thành phố lớn, khu vực mà các đối tượng ăn xin tập trung thường là những khu vực tập trung đông khách như quán cà phê, quán bia, quán vỉa hè dân dã. Ở những địa điểm này, những người "bị xin" phần lớn đều là bình dân, xởi lởi và không muốn bị làm phiền nhiều. Thời gian hoạt động chủ yếu của những "tay ăn xin già lõi" thường vào đầu giờ tối cho đến khuya là thời gian của những cuộc gặp gỡ chuyện phiếm.

Chiêu đánh vào lòng thương hại của người khác vẫn luôn là chiêu được sử dụng phổ biến nhất và cũng hiệu quả nhất: Giả tàn tật, gặp tai nạn dọc đuờng, cơ nhỡ..., cứ lặp đi lặp lại, thật giả trắng đen lẫn lộn khiến người cho cũng không biết đâu là đúng, là sai. "Lịch sự" hơn, giờ nhiều người không đi xin mà mang vài thứ lặt vặt đi bán mong lòng thương của người khác. Nói là bán- mua nhưng thực chất cũng như cho không. Không bàn đến những trường hợp người ăn xin thật (mà thực ra cũng khó biết, thế nào là thật), nguyên nhân của những chuyện này phải chăng là sự nghèo đói? Phải chăng, tội lỗi đến từ những cái dạ dày trống rỗng? Cái đói, cái nghèo phải chăng đã ăn mòn lương tâm của những con người này, để họ bán rẻ sự tự trọng mà đi xin người dưng mấy đồng lẻ, để họ đem những đứa trẻ, là con mình hoặc đáng tuổi con mình ra đường kiếm tiền nuôi thân?

Có lẽ, cái nghèo, ngay cả sự cùng quẫn đến tột cùng chưa chắc đã xúi bẩy họ, mà là sự không tự trọng, vô liêm sỉ khi lợi dụng lòng trắc ẩn của người khác. Lòng trắc ẩn và tinh thần "lá lành đùm lá rách", thời nào cũng có, nhất là với những đối tượng dễ động chạm đến tình thương con người như người già và trẻ nhỏ. Nếu đang có con nhỏ, đi ngang nhìn mấy đứa nhóc cũng cỡ tuổi con mình, có đứa còn ẵm ngửa nhưng đã phải lê la đầu đường xó chợ xin tiền, bạn khó mà không động lòng. Thấy chúng ngủ vật ngủ vờ, oặt đầu oặt cổ bên này, bên kia cái địu hoặc nằm lăn lóc nơi vỉa hè, quần áo mặt mũi lem luốc, bình sữa (nếu có) cũng để cả ngày nguội lạnh, ruồi bâu kiến đậu... và nghĩ đến con mình ở nhà quần này áo nọ, chăn ấm nệm êm, được bố mẹ chăm sóc từng li từng tí, làm sao mà không xót xa. Ngay cả khi bạn chưa có con, chỉ cần nghĩ về tuổi thơ của mình, nghĩ về những đứa con tương lai của mình, hình ảnh ấy cũng đủ làm trái tim bạn tan chảy. Và thế nghĩa là, bạn đã lọt vào "bẫy" của những kẻ chăn dắt. Cũng phải nói thêm, ngoài lòng trắc ẩn, ngoài ý muốn chân thành muốn giúp những người mẹ, những đứa trẻ ăn xin, nói rộng ra là những người ăn xin bớt khó khăn, một trong những lý do để bạn cho tiền người ăn xin, đó là vì bạn... nghĩ đến chính mình.

Cho tiền kẻ hành khất, ngoài sự yên tâm và niềm vui được cho đi, trong ta còn nảy nở một có "khoái cảm" rất đỗi dễ chịu bởi ta đã "nhón tay làm phúc", bởi ta đã làm công đức, đã bố thí cho kẻ nghèo khổ hơn mình và ta tin rằng mình sẽ gặp may mắn. Thay cho chiêu trò than nghèo kể khổ, lê lết giả vờ, các mánh khóe mới mà hội cái bang sử dụng ngày càng tinh vi, xảo trá hơn. Nhiều người dân nhẹ dạ cả tin gặp phải kẻ lừa đảo đã than trời vì đặt lòng tốt nhầm chỗ. Giúp đỡ người yếu hơn, nghèo hơn mình là việc tốt, nhưng khi sự giúp đỡ ấy được "rót" không đúng đối tượng, đó là một sự lãng phí, và chúng ta nhiều khi chính là kẻ "tiếp tay" cho tội ác.

Hãy thử nghĩ, khi ở nhiều thành phố lớn có những đường dây cung cấp, môi giới và sử dụng trẻ em đi ăn xin, kẻ chỉ nhăm nhe đem bán hoặc cho thuê những đứa bé mình rứt ruột đẻ ra, kẻ chuốc thuốc mê, ma túy cho lũ trẻ "phê" để ngủ li bì suốt ngày, vừa không quấy khóc vừa đỡ phải cho ăn, kẻ thu tiền "hoa hồng" từ những đồng tiền từ thiện của các nhà hảo tâm, việc ta cho tiền ăn xin chẳng khác nào gián tiếp tiếp tay cho "công nghệ cái bang" có đất sống. Hàng năm, số lượng dân cư từ các vùng quê đổ về các khu đô thị lớn để kiếm sống ngày càng nhiều hơn. Một bộ phận trong số họ là trẻ em và người già, người khuyết tật không có sức lao động buộc phải hành nghề ăn xin.

Đánh vào tâm lý thương hại và tránh bị phiền phức của người dân, khách du lịch để kiếm sống. Tuy nhiên, cùng với những hoàn cảnh đáng thương có thật thì không ít trường hợp là "ăn mày giả". Những trường hợp này ăn xin chỉ là mục đích phụ, tranh thủ lúc khách không để ý để móc túi, trộm cắp. Nhiều vị khách dở khóc dở cười khi người ăn mày khuất bóng mới phát hiện ra ví tiền, điện thoại của mình không cánh mà bay. Có phản ánh với cơ quan công an địa phương thì cũng khó tìm được lại tài sản của mình.

Không phải không có những mảnh đời đau khổ, cần giúp đỡ thật sự, nhưng giữa thời mà ăn xin quá nhiều "mánh lới" để moi những đồng tiền mồ hôi nước mắt của chúng ta, nhiều người đã thẳng thừng nói không với hành khất, bất kể đó là trẻ em hay người già. Cho hay không cho tiền ăn xin, đó là chọn lựa của bạn, nhưng đừng quên, khi ta nghĩ mình đang làm phúc, rất có thể ta đang rước tội.

Tổng hợp