Buồn vì lấy "vợ thủ đô" của chàng trai quê. Thật buồn cho số phận, nhiều lúc muốn đường ai nấy đi cho xong, nhưng vì con còn quá nhỏ và nếu thế sau này con sẽ khổ. Đây là câu chuyện của một người trai quê, "mèo mù vớ cá rán", hy vọng sẽ là bài học cho những ai đang yêu và cố gắng yêu một người con gái thủ đô. Hạnh phúc Sinh con trai

Sau khi tốt nghiệp trường đại học thuộc loại có tiếng ở Hà Nội, tôi nhanh chóng tìm cho mình công việc ổn định với thu nhập khá. Đi làm gần một năm tôi quen và yêu em, người con gái Hà Nội. Yêu nhau hơn 2 năm quả như giấc mơ và kết thúc là đám cưới không to nhưng cũng tràn đầy hạnh phúc.

Cưới xong hai vợ chồng vẫn ở phòng trọ mà từ khi đi làm tôi đã ở, một thời gian vợ nói chật quá, trong khi đó nhà cô ấy cũng có một phòng trọ cho thuê nên động viên tôi về ở. Mặc dù từ trước tới giờ tôi chưa bao giờ có ý định sẽ ở nhà vợ nhưng vì thương và nghĩ sau này khi có con nên tôi mới quyết định dọn về nhà vợ ở trong căn phòng trọ rộng gần 15 m2.

Kể từ đây, vợ chồng thường xuyên xảy ra tiếng này tiếng nọ, sau mỗi lúc như thế gia đình vợ lấy cớ sống ở nhà ngoại thì phải biết nhịn, nói là nhờ có phòng trọ đó mà trai quê như mình mới có chỗ chui ra chui vào. Tôi chưa bao giờ sống nhờ vả người khác nên khi bị dè bỉu thế tôi không thể chịu đựng.

Sau khi về nhà vợ chưa đầy nửa năm tôi lại quyết định ra ngoài thuê để sống cho thoải mái. Rồi vợ có bầu, sống được một thời gian bên ngoài vợ sinh con. Rồi cô ấy cho con về nhà ngoại sống, để bên đó chăm sóc cho 2 mẹ con.

Cứ nghĩ vợ về nhà sống một thời gian hết cữ rồi lại ra ngoài ở với tôi, đâu ngờ sau đó cô ấy không chịu ra, còn nói muốn quay lại ở trong phòng trọ của gia đình. Vì thương con và thương vợ tôi lại quyết định quay về nhà cô ấy sống, nhưng cây muốn lặng mà gió chẳng đừng. Chỉ sau khi quay lại vài ngày mọi người nhà vợ lại xì xào to nhỏ, nói bóng nói gió, đặc biệt là bố vợ khi có chén rượu vào luôn nói này nọ, dù không nói trực tiếp nhưng mình cũng không thể không suy nghĩ. Nhiều đêm nằm suy nghĩ, bàn với vợ về quê lập nghiệp và sinh sống nhưng nhất quyết cô ấy không về, nói về đó sẽ khổ mình và khổ con, nếu về thì tôi về một mình.

Tôi sống không bon chen gì với anh em nhà vợ và tự thân luôn nhủ rằng mình là đàn ông không thể dựa vào người khác, đặc biệt không thể sống dựa vào gia đình vợ, tôi quyết định cho vợ con ở nhà bố mẹ đẻ, còn mình ra ngoài thuê trọ. Thương con, nhớ con nhưng không muốn quay lại nhà vợ để nhìn và bế con. Thật buồn cho số phận, nhiều lúc muốn đường ai nấy đi cho xong, nhưng vì con còn quá nhỏ và nếu thế sau này con sẽ khổ.

Đây là câu chuyện của một người trai quê, "mèo mù vớ cá rán", hy vọng sẽ là bài học cho những ai đang yêu và cố gắng yêu một người con gái thủ đô.

Lúc này tôi rất hoang mang, không biết nên thế nào, rất mong nhận được lời khuyên của các bạn độc giả. Chân thành cảm ơn.