Bóng đá, Liverpool mang dáng dấp của Man Utd năm 1999. Liverpool mang dáng dấp của Man Utd năm 1999. Từ cách ào ạt lao lên phía trước cho đến sự dồn nén cảm xúc người hâm mộ tới cực đại, Liverpool đều đang làm người hâm mộ nhớ đến Man Utd năm 1999. Nhiều người từng khen Brendan Rodgers giống Sir Alex Ferguson, và cho đến ngày chủ nhật, khi Liverpool của cựu thuyền trưởng Swansea vượt qua Man City một cách đầy cảm xúc thì hầu như chẳng còn ai nghi ngờ gì về điều ấy. Liverpool của nhà cầm quân 41 tuổi đang giống Man Utd của năm 1999 một cách kỳ lạ.

liverpool-an-mung-201441591448.jpg

Liverpool đang có lợi thế lớn để vô địch Premier League

Đầu tiên và cũng là quan trọng nhất, đó là triết lý tấn công vũ bão. Liverpool không phải là tập thể nhiều ngôi sao khi so sánh với Man City hay Chelsea, nhưng không vì thế mà họ tỏ ra e ngại khi gặp gã nhà giàu thành Manchester. Lữ đoàn đỏ đã chơi như thể Man City chẳng khác gì Norwich, Fulham hay Cardiff.

Chính điều này đã khiến đội bóng của Pellegrini bị bất ngờ. Kompany thậm chí còn lúng túng như gà mắc tóc trước những pha đảo chân nhanh như điện của đàn em Sterling, để rồi bóng vào lưới khi nào anh ta cũng chẳng hay.

Cách đá mà Liverpool áp dụng trước Man City chính là cách mà Man Utd đã dùng để vượt qua Juventus ngay trên đất Italia ở bán kết lượt về Champions League năm 1999. Quỷ đỏ bị đánh giá yếu hơn, cũng ít hơn hẳn về kinh nghiệm thi đấu, nhưng khát khao chiến thắng đã giúp họ tạo ra được điều thần kỳ.

Hãy nhìn lại tâm lý thi đấu của Gerrard cùng các đồng đội sau khi có bàn thắng sớm. Họ vẫn tiếp tục lao lên phía trước để tìm kiếm thêm bàn thắng. 1-0 chưa khi nào là đủ đối với Brendan Rodgers, nó cũng từa tựa như triết lý của Real Madrid: chỉ chiến thắng thôi là chưa đủ, mà quan trọng là phải thắng đẹp. Tinh thần ấy chẳng phải là của Quỷ đỏ 15 năm trước, thì còn là cái gì?

Sự lóng ngóng dẫn đến mất phương hướng của The Kop trong 20 phút đầu hiệp 2 cũng y hệt Man Utd ngày vô địch Champions League lần đầu tiên trong kỷ nguyên Sir Alex Ferguson. Khó có thể kể hết những lần "cầm vàng lại để vàng rơi" của Quỷ đỏ trong mùa giải đáng nhớ ấy, như 2 trận hòa Barca cùng tỷ số 3-3, hay lần bị Tottenham cầm hòa 2-2 dù đã dẫn trước 2 bàn.

Việc có quá nhiều cầu thủ trẻ cộng thêm sự ngây thơ trong tư duy của các hậu vệ đã khiến Man Utd năm 1999 và Liverpool hiện nay luôn bị chùng xuống một cách khó hiểu như vậy. Họ có thể ghi rất nhiều bàn thắng, nhưng cũng để thua không ít. Tuy nhiên, chính điều ấy đã đem đến cảm xúc tột cùng cho những khán giả theo dõi trận đấu. Dù bạn có tư duy điện ảnh tốt như các nhà sản xuất phim Hollywood, chắc bạn cũng không để nhân vật chính bị "dìm hàng" khó hiểu như vậy.

Mặc dù vậy, không thể phủ nhận thực tế rằng chính cách đá "thừa sống thiếu chết", không toan tính ấy đã giúp hình ảnh của Quỷ đỏ năm 1999 gần gũi với một con người bình thường bằng xương bằng thịt, có cảm xúc, có vui buồn, biết lập công nhưng cũng rất dễ phạm sai lầm. Man Utd 1999 được yêu mến phần nhiều vì lẽ ấy, và kịch bản tương tự cũng chẳng loại trừ Liverpool nếu họ vẫn cứ chơi thế này.

Và điều cuối cùng làm Lữ đoàn đỏ giống đối thủ truyền kiếp của họ 15 năm trước, đó là sự may mắn kỳ lạ. Trận gặp Man City, ít nhất 3 lần Luis Suarez có thể đã bị đuổi nhưng rồi chân sút này vẫn thoát nạn. Phút bù giờ cuối cùng, Martin Skrtel thậm chí còn chơi cả bóng chuyền để cản phá, nhưng thật lạ, tổ trọng tài của Mark Clattenburg vẫn không nhìn ra. Trên con đường dẫn tới bất kỳ ngai vàng nào đều không thể thiếu sự trợ giúp của thần may mắn. Nhưng như chính Sir Alex từng nói rằng may mắn chỉ thường đến với những kẻ mạnh hơn.

Man Utd của ông đã từng đạt được tột đỉnh may mắn và hạnh phúc khi ghi liền 2 bàn chỉ trong vòng hơn 100 giây bù giờ ở trận chung kết Champions League năm 1999. Quỷ đỏ từng làm được, vậy thì lẽ nào Liverpool lại không?