Đó là bộ ảnh của một cặp đôi đã ở tuổi xế chiều, sống trôi dạt ở khắp phố phường Hà Nội, cưới nhau 47 năm nhưng chưa một lần "nếm mùi" chụp ảnh cưới.

Đó chỉ là một bộ ảnh đơn giản tới mức tối giản: Chụp tại chính căn chòi nhỏ heo hắt ở bãi giữa sông Hồng, bà mặc áo dài – ông mặc comple, bà ôm đóa hoa rồi hai ông bà khoác vai nhau tình cảm như thuở mới yêu.

Đạo cụ hỗ trợ ông bà cũng thú vị không kém: Hai chiếc điếu cày. Thế đấy, bộ ảnh cưới với hai nhân vật chính già nua, da dẻo sạm đen, nhăn nheo, ngồi hút điếu thuốc lào mà sao trông đáng yêu đến như vậy.

Được biệt, ông tên Nguyễn Văn Thành, bà là Nguyễn Thị Thủy. Ở bãi giữa sông Hồng, căn nhà lán của ông bà không có ai là không biết tới.

Không tài sản đáng giá, không con cái quây quần, ông Thành bà Thủy vẫn gắn bó bên nhau suốt 47 năm trời đằng đẵng, tự mình viết nên câu chuyện tình vĩnh cửu nhiều người mơ ước.

Mồ côi mẹ từ bé, ông Thành sống kiếp nay đây mai đó. 15 tuổi đã dạt lên Hà Nội, sống nhờ ở đợ. Đi biệt từ bé nên trong ký ức của ông Thành không còn nhớ mình sinh ra ở đâu.

Ông chỉ mường tượng, là ở cuối vùng đất Thanh Hóa, nhà neo người, chẳng có anh em thân thích. Ông Thành và bà Thủy gặp nhau lần đầu tiên trong một hoàn cảnh hết sức éo le khi ông đang đi nhặt rác ở ga Hàng Cỏ.

Nhìn thấy bà Thủy khi đó, mà theo lời ông thì "thân tàn ma dại", hết sức đáng thương, ông đã đánh bạo tiến tới chào và hỏi thăm.

Hỏi ra mới biết bà quê ở Thái Bình, cuộc đời bà buồn giống hệt gương mặt bà vậy: Mẹ mất sớm, cha lấy dì ghẻ, bà ở với dì, bị đánh đập không chịu nổi mới bỏ nhà lang thang.

Lòng trắc ẩn của con người đã trở thành động lực giúp ông ngỏ lời với bà: Hay là về cùng 1 nhà, no đói có nhau? Khi nhận được sự đồng ý của bà Thủy, ông Thành bỗng nhiên "nhặt được vợ".

Con số 26/9/1969 mà ông xăm vào cổ tay chính là để ghi nhớ ngày tháng vừa tủi nhục vừa hạnh phúc đó, "ngày cưới" của 2 con người khổ sở hay nói cách khác là ngày ông chính thức "nhặt" được bà về.

47 năm trôi qua, ông bà vẫn chung sống bên nhau một cách bình lặng trong căn chòi nhỏ heo hắt ở bãi giữa sông Hồng. Ban ngày, ông đi khắp nơi nhặt rác, thu gom phế liệu để đổi lấy vài chục ngàn đồng về xoay sở bữa ăn sống qua ngày.

Sống ở ven bãi sông, ông còn đảm đương thêm nhiệm vụ vớt xác trôi sông, cứu người, giúp cho những người có số phận kém may mắn. Nhưng có lẽ sự ác nghiệt nhất trong cuộc đời hai ông bà chính là sự cô đơn, không có con cái bên cạnh chăm bẵm.

Bộ ảnh cưới đặc biệt này được nhiếp ảnh gia Hải Lê Cao thực hiện. Chia sẻ trên trang cá nhân của mình, Hải Lê Cao viết rằng:

"Ekip đã đến nói chuyện với ông bà 2 lần để xin phép, đến hôm nay vẫn khá khó khăn để đồng ý. Nhưng khi nói chuyện với nhau, có sự đồng cảm thì ông bà cởi mở và đáng yêu một cách kinh khủng.

Chúng tôi thật quá may mắn được ông bà đồng ý để ghi lại chuyện tình thế kỷ này và chúng tôi đã đem đến niềm vui nho nhỏ mà ông bà chưa bao giờ nghĩ đến.

Một đám cưới nhỏ xinh đơn giản để ông được bày tỏ đôi lời đáy lòng với bà"

Sau 47 năm bên nhau, nay ông bà mới có cho riêng mình một bộ ảnh cưới thực sự. Chuyện tình 47 năm son sắt đẹp hơn cả ngôn tình ấy có để lại cho bạn những luyến lưu nào không?

Theo:http://soha.vn/

Tiêu đề và mô tả được tapchidanong.org thay đổi, tuy nhiên nội dung thông tin giữ nguyên như trang gốc. Tapchidanong.org không chịu trách nhiệm về nội dung thông tin này.