Bi kịch khi chồng trở nên giàu có rồi bỏ vợ. Vợ chồng tôi là bạn học cùng đại học. Tình yêu suốt thời sinh viên thật đẹp, ra trường chúng tôi cưới nhau bất chấp sự phản đối của gia đình tôi vì quê quán hai đứa quá xa nhau. Bố mẹ tôi ở quê đã xin cho tôi về làm giảng viên của một trường cao đẳng ở gần nhà. Nhưng vì yêu anh, tôi chấp nhận bám trụ lại thành phố, chấp nhận làm công việc vất vả, trái với chuyên môn để được gần anh. Thậm chí tôi còn tự nguyện có thai trước để buộc gia đình phải chấp nhận cuộc hôn nhân này. Cuối cùng chúng tôi đã đến được với nhau dù khó khăn, trắc trở không hề nhỏ.

Hạnh phúc Tình yêu

Anh là người giỏi giang và không cam chịu kiếp nhân viên làm thuê. Anh ao ước được mở công ty, làm chủ và tự kinh doanh lĩnh vực mà mình thích. Tôi yêu chồng nên luôn động viên anh dù cho để anh làm những việc đó tôi phải lao động nhiều hơn gấp nhiều lần. Chồng tôi mở công ty, bao nhiêu vốn liếng sau đám cưới đều dồn vào đó. Công ty mới mở không có lãi, công việc thì nhiều khiến chồng tôi không giúp gì được tôi việc nhà cả. Tôi có bầu nhưng phải đi làm nhiều, là thu nhập chính trong nhà vì chồng tôi trong 3 năm liền không kiếm ra một đồng nào. Việc kinh doanh chỉ đủ duy trì tránh cho công ty không bị sập.

Tôi có bầu chẳng những không được nghỉ ngơi, tẩm bổ, bồi dưỡng, chăm sóc hay đỡ đần việc nhà mà còn phải lao vào làm việc như điên mới đủ tiền sinh hoạt cho hai vợ chồng. Thời điểm đó vất vả nhưng hạnh phúc vô cùng. Những cái ôm, vòng tay thật chặt của chồng mỗi đêm, lời cảm ơn của anh ấy vì tôi đã ở bên anh những lúc khó khăn nhất đủ để tôi xua tan mọi mệt mỏi. Cũng nhờ có vậy mà tôi mới vượt qua được quãng thời gian đầy khó khăn ấy.

Cuối cùng thì công việc kinh doanh của chồng tôi cũng khởi sắc. Các hợp đồng, dự án anh thu về càng ngày càng nhiều. Vợ chồng tôi đã mua được nhà, rồi đổi từ nhà bé sang nhà to. Tôi cũng chỉ việc ở nhà, không phải vất vả như trước nữa. Nhưng vì nhàm chán nên tôi xin một chân làm văn thư ở một cơ quan gần nhà cho đỡ buồn. Tôi cứ ngỡ cuộc sống của vợ chồng tôi đã bước sang giai đoạn viên mãn nhất của hạnh phúc.

Tôi sinh cho anh hai đứa con, một trai, một gái . Các cháu đều ngoan và xinh xắn cả. Vậy mà tôi đâu có ngờ, một gia đình đầy đủ như vậy lại vẫn thiếu với anh. Anh lao vào cuộc tình với cô ta, một cô gái trẻ măng nhưng lọc lõi. Tôi biết cô ta đến với anh không phải vì yêu mà chỉ vì muốn có được những gì anh đang có. Cô ta muốn có cuộc sống hưởng thụ sung sướng nên mới bám lấy chồng tôi chứ không yêu đương gì. Chính vì lí do này mà tôi không muốn ly hôn với chồng dù lòng tôi đau như cắt.

chong-2.jpg

Tôi phải làm sao để anh nhận ra anh đang sai lầm? Nếu chồng tôi cứ đưa cô ta về nhà thì tôi phải làm sao đây? (Ảnh minh họa)

Tôi thương chồng, thương anh không vượt qua được cám dỗ đời thường để cô ta dắt mũi. Nếu bây giờ tôi ly hôn có nghĩa là cả nhà tôi đã trúng kế của cô ta. Bao nhiêu năm tháng tôi vất vả khổ cực vì gia đình này, vì chồng, vì con nên tôi không thể dễ dàng buông xuôi cho cô ta hưởng như thế được. Chồng tôi u mê nhưng tôi thì không thể khờ khạo được. Tôi tin, rồi sẽ có ngày anh ấy chán và nhận ra gia đình vẫn là trên hết.

Nhưng khổ nỗi bây giờ chồng tôi mê muội, khăng khăng đòi bỏ tôi. Anh cứ quả quyết rằng tình cảm với cô ta là chân thành, không vụ lợi, không toan tính gì cả. Anh nói sẽ giúp đỡ tôi chăm nuôi các con nhưng nhất quyết phải ly hôn chứ không thể sống cùng. Nếu tôi không chịu anh cũng vẫn đưa cô ta về nhà sống, mặc tôi nghĩ sao thì nghĩ.

Giờ tôi rối trí quá không biết phải làm thế nào nữa. Tôi phải làm sao để anh nhận ra anh đang sai lầm? Nếu chồng tôi cứ đưa cô ta về nhà thì tôi phải làm sao đây? Mong mọi người hãy cho tôi một lời khuyên!