Bi hài chuyện "yêu" khi 4 người ngủ chung 1 giường. Ngày vợ sinh đứa thứ nhất, tôi cũng kiêng cữ nhiều, không dám động vào. Sau đó, vợ bận tối ngày, có ân ái thì cũng là qua loa, chưa bao giờ có cảm giác thoải mái.

Tình yêu Chuyện vợ chồng

Vợ chồng và 2 con sống chung nhà 25 mét

Tôi lấy vợ khi bước sang tuổi 28, cũng chẳng phải là sớm nhưng cũng không phải là muộn với một gã đàn ông. Chỉ là, do với chúng bạn thì có vẻ hơi non, vì khi lấy vợ, tôi hoàn toàn chưa có gì trong tay. Vẫn công việc đi làm thuê, lương chục triệu 1 tháng và vẫn thuê nhà, bám trụ ở Hà Nội. Nhiều khi tôi nghĩ, muốn làm ăn tốt, muốn kiếm thêm ít tiền để có thể thêm góp vào lập nghiệp, nhưng lương vài triệu mà đòi bằng bạn, bằng bè, rồi đòi lập 'cú đúp' để có tiền thì đến bao giờ.

Bạn tôi, ai cũng có công việc tốt, có nhà có xe, nếu mà mong như chúng bạn thì đến bao giờ. Nói chung, con người phải hợp thời, hợp thế, bắt kịp thời cơ và có cơ hội tốt thì mới tiến thân được. Bố mẹ tôi cũng giục tôi đi lấy vợ, vì có thế mới ổn định được kinh tế và biết lo lắng cho vợ con sẽ có trách nhiệm hơn, không như khi còn độc thân nữa.

Tôi lấy vợ, chúng tôi vẫn lập nghiệp trên Hà Nội và thuê một căn phòng nhỏ 20 mét. Ngày đó, vợ tôi mang bầu trước mấy tháng, nên khi cưới nhau được hơn nửa năm, vợ tôi đã sinh con. Tôi hí hửng đón đứa con chào đời.

Và cứ như thế, tôi đi làm, hao công tổn sức kiếm tiền nuôi vợ chăm con, để vợ yên tâm. Tôi không còn nghĩ đến chuyện chơi bời tụ tập nữa, tuy vậy, tiền để ra vẫn không có. Tôi buồn vì không lo được mái ấm tốt cho vợ con. Nhưng rồi, vợ tôi lại có bầu và sinh đứa con nữa. Vợ cũng muốn ổn định để còn đi xin việc. Có xong hai đứa con thì không cần phải suy nghĩ gì nữa, cứ tập trung làm việc, cứ cố gắng vì vợ vì con là được.

bi-hai-chuyen-1.jpg

Khi đứa con thứ hai ra đời thì phải nói, cuộc sống của chúng tôi chật vật hơn nhiều. Vợ tôi không có thời gian để làm bất cứ việc gì. (ảnh minh họa)

Thời gian trôi đi, chúng tôi thuê một căn phòng lớn hơn chút vì đã có 2 con. Một phòng nhỏ 25 mét, hai vợ chồng và hai đứ con sống chung. Nhà chỉ kê được một chiếc giường lớn, còn các đồ dùng gia đình để xung quanh, còn dành khoảng nhỏ kê cũi cho bé chơi. Nói chung, cuộc sống khá chật chội và phức tạp.

Con quấy khóc suốt ngày, hơi tí là làm ầm lên. Lắm lúc về nhà, đang mệt thì chớ lại đón mấy đứa trẻ về, quậy tưng bừng mà tôi cảm thấy mệt vô cùng. Chỉ muốn có được một ngôi nhà rộng cho trẻ có sân chơi. Nói không sai chứ lâu lắm rồi, tôi và vợ chưa có những màn ân ái mặn nồng.

Ngày vợ sinh đứa thứ nhất, tôi cũng kiêng cữ nhiều, không dám động vào. Sau đó, vợ bận tối ngày, có ân ái thì cũng là qua loa, chưa bao giờ có cảm giác thoải mái.

Khi đứa con thứ hai ra đời thì phải nói, cuộc sống của chúng tôi chật vật hơn nhiều. Vợ tôi không có thời gian để làm bất cứ việc gì. Ngay cả chuyện chăn gối cũng không còn thời gian nữa. Chúng tôi nhiều khi cảm thấy thiếu thốn tình cảm vô cùng.

Chật chội, ngại con, vợ chồng 'vui vẻ' trong nhà tắm

Khi con còn nhỏ, chúng tôi còn có thể để con ngủ trên nôi, trên cũi. Nhưng khi con lớn lên rồi, chuyện đó không hẳn dễ. Vì là, con quấy bố mẹ, và nằm gác chên lên người bố mẹ khiến chúng tôi không thể nào làm được gì.

bi-hai-chuyen-2.jpg

Chuyện nói ra thì có vẻ là buồn cười nhưng đó là câu chuyện hoàn toàn tế nhị. (ảnh minh họa)

Khi con lớn hơn chút nữa, con đã biết cái chuyện ôm ấp của bố mẹ. Có lần, khi về quê ngoại chơi, con trai tôi ngẫu nhiên kể: "Bố toàn nằm lên người mẹ..." khiến tôi ngượng chín mặt. Trời ạ, không hiểu tại sao lúc đó tôi chỉ muốn chui xuống đất cho xong. Trẻ con dại nhưng có bao giờ nói sai vì nó chưa biết nói dối, nghĩ mà sợ. Nhỡ mà sau này, có những đêm vợ chồng ân ái, con mang ra kể với người ngoài thì chắc là mất mặt.

Rút kinh nghiệm lần trước, bây giờ, mỗi lần như thế, chúng tôi đều lừa con ngủ say và lúc đó mới có chuyện chăn gối vợ chồng. Có hôm bí bách quá, con thì cứ nằm quấy, tí lại tỉnh, lại đòi ôm mẹ, nằm chen vào giữa bố mẹ, chúng tôi đành rủ nhau và nhà tắm.

Chuyện nói ra thì có vẻ là buồn cười nhưng đó là câu chuyện hoàn toàn tế nhị. Với những gia đình không có điều kiện, nhất là những gia đình ở quê, chuyện chăn gối, quan hệ vợ chồng quả thật rất khó nói. Nên có rất nhiều câu chuyện hài hước xung quanh vấn đề này. Nếu ai đó đã từng có con cái lớn, ở chung một phòng thì mới thấy cái sự bất tiện của nó.

Vợ chồng tôi sống trong một căn phòng nhỏ, đối với tôi mà nói, con cái cũng thiệt thòi, bố mẹ cũng thiệt thòi. Thế nên, tôi chỉ mong mau mau có được một chút tiền vốn để thuê một căn phòng lớn hơn, hoặc là mua được cái chung cư để gia đình đỡ khổ. Chứ sống thế này, cứ phải trốn con để vợ chồng chăn gối, đúng là chuyện mệt mỏi vô cùng.