Hạnh phúc gia đình - Bật khóc khi ăn bữa cơm vợ cũ nấu sau 3 năm ly hôn. Vợ cũ tắt máy rồi tôi vẫn run run. Bữa cơm vợ cũ tôi nấu hôm ấy rất ngon nhưng tôi cứ thấy nghèn nghẹn ở cổ họng, mắt cay xè..

Tôi và Mai từng có một mái ấm hạnh phúc. Đó là 1 người phụ nữ hiền lành phúc hậu. Ngày mới quen tôi đã rất thích đức tính nhu mì của em nhưng chẳng hiểu sao khi lấy về sống với nhau mấy năm tôi bắt đầu ghét sự cam chịu, hiền lành hết phần người khác của mình.

Hôn nhân của chúng tôi kéo dài 7 năm thì tôi bắt đầu thay lòng đổi dạ. Tôi thấy vợ nhàm chán chẳng có chút cá tính nào. Ngoài việc đảm đang nuôi con giỏi thì dường như cuộc sống chăn gối vợ chẳng biết chiều chồng, bao năm vẫn 1 kiểu.

Rồi tôi ngoại tình , bồ của tôi là 1 cô nàng nóng bỏng vô cùng, cô ấy hay cười và rất biết cách chiều chuộng. Cuộc đời tôi như trẻ lại, tôi biết yêu và đắm chìm vào thứ người ta gọi là 'của lạ' ấy. Tôi bỏ bê vợ, bỏ bê gia đình mải miết với cuộc tình mới. Khi ấy tình yêu của tôi với con én nhỏ ấy là lẽ sống, ngày tôi nhớ đêm tôi mong. Nếu có 1000 suy nghĩ thì tôi dành gần như trọn vẹn cho nụ cười, cho khuôn mặt, mái tóc lẫn những cảm giác lâng lâng khi ân ái với người con gái đó.

(Ảnh minh họa)

Vợ tôi già nua và xấu xí đi trong mắt tôi. Cô ấy đã buồn và khóc ngất khi phát hiện ra tôi ngoại tình. Khi ấy tôi thấy có lỗi với vợ con, nhưng tôi không muốn chối bỏ cuộc tình ấy. Chúng tôi bắt đầu sống ly thân, mặc kệ vợ van xin níu kéo vì con vì gia đình. Cô ấy còn nhờ anh em, bố mẹ tôi khuyên ngăn giúp nhưng tôi gạt hết. Tôi quyết định ly hôn, đêm ấy cô ấy đã không còn nước mắt để khóc. Cô ấy nhìn con rồi đi vào phòng ký vào tờ đơn ấy.

Tôi ra đi không lấy bất cứ thứ gì, nhà cửa mọi thứ tôi để lại hết cho vợ. Tôi đi tìm lẽ sống tình yêu của mình. Cuộc sống của tôi với cô bồ thời gian đầu vẫn vui vẻ nhưng được 1 năm 2 năm tôi mới thấm thía thế nào gọi là 'hôn nhân'. Hôn nhân chỉ bền vững khi con người biết chấp nhận những điểm xấu của nhau. Nếu ta cứ chê cứ chán thì dễ mà đổ vỡ, cô gái mà tôi gọi là lẽ sống ấy cũng đã bỏ tôi mà đi theo người khác, giờ với tôi cuộc tình ấy là niềm đau chứ không còn là màu hồng như trước.

Nhưng tôi biết mình không đủ tư cách để quay lại, những đêm ngồi cô đơn nhớ con nhớ vợ. Tôi nhớ lại những lời cay nghiệt khó nghe, những hành động hắt hủi với vợ cũ mà tôi thấy sởn da gà. Tôi là gã chồng tồi.

Rồi 1 ngày đang đi làm tôi nhận được cuộc gọi từ những con số vốn đã rất quen thuộc ngày trước. Con số mà ngày trước khi mới cưới nhau tôi lưu tên nó là 'my love". Tôi run rẩy nghe máy:

- Ừ anh nghe.

- Cuối tuần anh về nhà chút nhé, sinh nhật Bon, nó muốn anh tham dự.

- Anh biết rồi sẽ về.

- Ừm.

tút tút tút...

Cô ấy tắt máy rồi tôi vẫn run run. Giọng nói ấy thực sự tôi thấy nhớ. Tôi chờ từng ngày để về thăm con. Hôm ấy tôi về mang theo quà cho hai đứa, khách mời chẳng có ai ngoài tôi. Thằng bé khoe trưa nay các bạn con đến dự rồi ạ. Vợ cũ của tôi lặng lẽ nấu cơm trong bếp, nhìn cô ấy xinh xắn trẻ trung hơn trước rất nhiều. Lâu rồi tôi mới thấy bóng dáng cô ấy trong bếp, thực sự trông rất quyến rũ. Bữa cơm nóng hổi thơm ngon đã được dọn ra. Tim tôi như nghẹt thở khi nhìn những món ăn quen thuộc ấy trên bàn:

- Bố ơi bố ăn đi, mẹ nấu ngon lắm đấy.

- Ừ bố biết rồi.

- Anh ăn đi cho con nó ăn.

- Ừ, em cũng ăn đi.

Thú thật bữa cơm ngon nhưng tôi cứ thấy nghèn nghẹn ở cổ họng, mắt thấy cay xè, gia đình ấm áp hạnh phúc như vậy mà tôi đã nỡ vứt bỏ.

- Để mẹ gỡ xương cho.

(Ảnh minh họa)

Nhìn vợ ân cần quan tâm con mà tôi chua xót. Đã 3 năm rồi gia đình tôi mới đông đủ thế này, lúc này tôi mới nhận ra rằng rằng mình thật ngu ngốc khi đánh mất người đàn bà ấy. Sau bữa cơm hai cậu con cùng nhau rửa bát cho mẹ, cô ấy đã chăm sóc chúng rất giỏi. Giờ chúng tôi đã có thể tỏ ra bình thường với nhau để con không buồn. Vợ cũng không còn ai oán hận tôi như xưa nữa, có lẽ cô ấy đã quen với cuộc sống độc thân tự tin rồi.

- Anh uống nước đi.

- Mai à!

- Sao vậy anh phải về rồi à!

- Không phải, đêm nay cho phép anh được ngủ với các con 1 đêm nhé.

- Cái đó anh hỏi ý kiến các con nhé.

Nói rồi cô ấy lẳng lặng lên phòng, đêm ấy tôi đã quỳ gối cầu xin vợ tha thứ. Tôi biết thật khó khăn để tha thứ và đón nhận 1 người chồng khốn nạn như tôi. Nhưng thực sự tôi muốn được bù đắp cho mẹ con cô ấy, tôi biết mình sai và tôi muốn chuộc lại lỗi lầm khi còn kịp. Xin đừng ai dẫm vào vết xe đổ của tôi, nếu ai cũng chạy theo ham muốn của bản thân thì liệu còn mấy gia đình tồn tại được, hãy trận tọng gìn giữ hạnh phúc gia đình bé nhỏ của bạn.

Theo - http://blogtamsu.vn -