Bạo lực và bạo hành vẫn hiển hiện trong đời sống con người, như thế giới vẫn còn chiến tranh! Sẽ rất khủng khiếp khi chúng ta chứng kiến bạo lực gia đình, những đòn roi, cú đấm, đá liên tiếp thâmj chí còn nguy hiểm tính mạng của người bị bạo hành


Có lẽ lúc họ trút hết tất cả những nỗi tức giận, căm phẫn, chán chường... lên đầu nhau, chính họ cũng không hiểu tại sao họ lại lấy nhau, sinh con đẻ cái rồi làm ăn chẳng đâu ra đâu... Mà họ cũng chẳng cần biết, vì lúc đó họ chỉ biết kẻ đứng trước mặt mình đáng ghét, đáng khinh, như cần bị loại bỏ. Thậm chí đến vài ba ngày sau chắc gì họ đã muốn nhìn mặt nhau.

Gần đây có vụ một ông chồng trong cơn nóng nảy cứa cổ bà vợ. May cho ông ta, bà vợ không chết nhưng tội cứa cổ thì không thể thoát và có lẽ với hậu quả ấy thì án cũng không nặng. Chỉ thương thay cô con gái nhỏ tuổi phải chứng kiến cảnh vừa rùng rợn vừa đau đớn.

Báo chí thì được một phen tập trung khai thác nhiều vụ bạo hành gia đình "cùng thể loại" khiến lắm độc giả chợt... tỉnh ngộ tưởng như lâu nay chẳng ai bạo hành ai! Nhiều cô gái đang loay hoay "giải ế" thì chợt hồn nhiên mừng thầm "ở vậy là đúng rồi"! Những người cực đoan thì lại tự đưa một mức án "thời trung cổ" cho anh chồng, lại "hô hoán" cộng đồng tìm ra tung tích thủ phạm để "ném đá"...

Tôi thường nghĩ, những vụ bạo hành gia đình ở mức quyết liệt và nặng nề thường xảy ra đối với thế hệ trước hoặc một số trường hợp kết hôn quá sớm ở thế hệ ngày nay. Tôi cho rằng nếu một cặp đôi yêu nhau sâu nặng, từng gắn bó khăng khít thì khó lòng ghét cay ghét đắng tới mức thượng cẳng chân, hạ cẳng tay hay dùng hung khí trừng trị nhau. Có lẽ suy nghĩ của tôi thiếu căn cứ với những người mắc bệnh thần kinh, người say rượu, nghiện ngập hay biến thái.

Ở thế hệ trước có rất nhiều cặp đôi bố mẹ bảo cưới thì cưới, còn chưa kịp hiểu tình yêu là gì. Tương tự ngày nay có nhiều đôi vợ chồng trẻ tưởng tình yêu của mình "lớn nhất quả đất" nhưng cưới rồi chợt vỡ mộng, đặc biệt là những bạn trẻ tuổi teen, bỏ học lập gia đình.

Khi người ta chưa trải qua thời gian để tìm hiểu, làm quen lối sống của nhau mà đã vềchung sống, cùng nhau lo toan, gánh vác thì mâu thuẫn xảy ra cũng không có gì lạ. Có lẽ ở xã hội ta, chẳng mấy người có kỹ năng hạ hỏa khi nóng tính. Nhiều người mang tư tưởng "luôn là chính mình" để thách thức bạn đời khi cãi nhau kiểu "tôi là thế đấy"...

Có những ông chồng vì gia đình, bạn bè thúc giục nên thời gian yêu nhau chưa được bao lâu đã quyết cưới bằng được, những nhược điểm, thói xấu của vợ cũng chấp nhận hết cho đến khi... hết chịu nổi. Có những cô gái đỏng đảnh hoặc cũng vì "đến tuổi" nên miễn cưỡng gật đầu chấp nhận làm vợ người ta mà chưa kịp hiểu hết bản chất ông chồng hoặc chưa tạo điều kiện cho ông chồng sống thật.

"Đừng có kẻ nào dã man tạo ra những đứa trẻ để lại trút lên cái cơ thể bé bỏng, ngây thơ của nó những tội lỗi sinh ra từ lòng ích kỷ không cùng." (Lê Lựu).

Như câu chuyện ông chồng cứa cổ vừa qua, hành động vung dao của ông ta là hậu quả xuất phát từ sự ca cẩm, mắng nhiếc của bà vợ. Đôi khi võ mồm đáng sợ chẳng kém tay chân, nó là hành động "mượn gió bẻ măng", "mượn đao giết người", như thể Khổng Minh xứa "uốn 7 tấc lưỡi" cũng dẹp tan cả một đạo quân.

Bởi thế có lẽ nhiều khi bạo hành gia đình chẳng phải là những cơn nóng giận nhất thời mà là lỗi "hệ thống". Họ đã trải qua một thời gian dài vốn chẳng thẳng, thật với nhau, chẳng hiểu rõ và không cần thông cảm hay chia sẻ gì hết! Chắc hẳn những chuyên gia hòa giải sẽ khuyên các ông chồng kiềm chế cơn nóng nảy để "khóa" chặt tay chân và những bà vợ cũng kiềm chế mà "khóa" miệng.

Nhìn hình ảnh cô bé đứng gào khóc thảm thiết khi chứng kiến bố nó vung dao, tôi không khỏi xót xa, tôi nhớ đến một đoạn văn khá ám ảnh trong tiểu thuyết "Thời xa vắng" của nhà văn Lê Lựu: "Các người hãy cứ yêu nhau say đắm và mê mẩn rồi lại cắn xé nhau như chó với mèo đi. Tất cả đều là quyền của các người. Nhưng đừng có kẻ nào dã man tạo ra những đứa trẻ để lại trút lên cái cơ thể bé bỏng, ngây thơ của nó những tội lỗi sinh ra từ lòng ích kỷ không cùng của các người."

Nguồn: soha