Nhìn thấy tấm thẻ đi tầu rơi xuống đất phía trước, tôi vội gọi to với theo người đàn ông: "Này anh, anh đánh rơi thẻ đi tầu kìa". Nhưng một cô gái trẻ chạy ào tới, cúi xuống nhặt tấm thẻ...

Nhà ga trung tâm Melbourne giờ cao điểm sáng. Những đoàn tấu nối đuôi vào ga khiến dòng người cứ đầy lên tại sân đỗ. Cố bứt khỏi dòng người đông đúc tại sân ga, tôi vội vã bước nhanh cho kịp giờ làm sáng. Cùng trong dòng người ùa ra cửa ga có một vị hành khách lướt nhanh qua tôi. Và kìa, từ trong túi áo jacket của anh rơi ra tấm thẻ đi tầu.

Đây là loại thẻ từ tự động, hành khách nạp tiền vào thẻ để đi lại trên tất cả các phương tiện giao thông công cộng trong thành phố (bao gồm cả tầu hỏa, tầu điện, xe bus). Loại thẻ này có thể là vé ngày, vé tuần, vé tháng tùy theo lượng tiền hành khách nạp vào như các loại thẻ tín dụng khác, chỉ có điều loại card này chuyên dùng cho giao thông.

hanh-dong-bat-ngo-cua-co-gai-tre-4343.png

Bài học quý từ hành động bất ngờ của cô gái trẻ. (Ảnh minh họa)

Nhìn thấy tấm thẻ rơi xuống đất phía trước, tôi vội gọi to với theo người đàn ông: "Này anh, anh đánh rơi thẻ đi tầu kìa". Người đàn ông dù đang đà chạy rời xa, nhưng vẫn đủ kịp nghe thấy tiếng tôi gọi và vội quay người lại để nhận tin.

Trong lúc dòng người vẫn tiếp tục ào kéo tới, tôi còn đứng ngây chưa kịp phản ứng thì một cô gái còn rất trẻ chạy ào tới, cúi xuống, nhặt tấm thẻ tầu lên và chạy vút tới chỗ người hành khách ấy để đưa thẻ cho anh. Nhận tấm thẻ đi tầu trực tiếp từ tay cô gái trẻ, vị hành khách rất phấn khởi và không ngừng cảm ơn cô. Rồi như tôi, họ lại hòa vào dòng người hối hả rời ga.

Chuyện xẩy ra chỉ đơn giản vậy. Sẽ chẳng ai để ý nhiều về hành vi dường như rất đỗi bình thường, giống như bao điều tốt đẹp vẫn diễn ra mỗi ngày trên đất nước này, ngoại trừ tôi, một người trong cuộc, nhưng đến nơi đây sinh sống từ một đất nước khác, lại không thể quên được nó.

Hành vi ấy chỉ diễn ra trong một khoảnh khắc ngắn ngủi nhưng nó lại in đậm dấu ấn trong tôi, để lại trong tâm trí tôi quá nhiều suy nghẫm. Nó khiến tôi giật mình nghĩ lại, tại sao mình, một người gần như đáng tuổi cha mẹ của cô gái trẻ đó lại không đủ trải nghiệm để quyết định nhanh một hành động đơn giản là cúi người, nhặt tấm thẻ và đưa lại cho vị hành khách kia, trước khi tấm thẻ ấy rất có thể sẽ bị đá bay đi hay dẫm đạp bởi dòng người đang bước đi hối hả, hoặc chỉ đơn giản giúp cho vị khách kia không phải lội ngược dòng người quay lại nhặt tấm thẻ.

Phải chăng thói quen chỉ nghĩ đến điều tốt nhưng chưa đủ tốt đến mức biến suy nghĩ thành hành động đã không thôi thúc được tôi có hành động đúng đắn đến cùng. Suy rộng ra, tôi và có lẽ nhiều người khác, vốn chỉ quen với việc được giáo dục lí thuyết nhưng chưa được rèn rũa từ nhỏ hay tự rèn luyện bản thân để có được thói quen suy nghĩ đúng đi đôi với hành động tốt đẹp.

Trong khi cô gái rất trẻ này, cũng như rất nhiều thanh niên khác nơi đây mà tôi vẫn thường gặp, dù kinh nghiệm sống còn ít, vẫn đủ để hành động rất đúng và rất nhanh.

Hành động của cô gợi tôi nhớ lại một câu chuyên từng gây xôn xao tại Việt Nam vào khoảng những năm hai ngàn, khi một vị nguyên thủ quốc gia của một trong các cường quốc G9 đến thăm Việt Nam trong chuyến công du chính thức của mình.

Tại một cuộc họp báo, bỗng một nhà báo sơ ý đánh rơi một tờ tài liệu xuống sàn đúng lúc vị nguyên thủ quốc gia này đi ngang qua đám đông các phóng viên. Khi ấy, ông đã là người đầu tiên, nhanh nhẹn cúi xuống nhặt tờ tài liệu đó đưa lại cho chủ nhân trước sự bất ngờ đến sửng sốt của toàn thể các thành viên có mặt tại đó, từ quan chức đến nhân viên và dân thường.

Hai hình ảnh này chắc chắn sẽ khiến nhiều người nghĩ chúng chỉ tương đồng về hình thức nhưng chẳng liên quan đến nhau. Tuy vậy, theo tôi, nó lại thật gần gũi về bản chất: một hành vi thể hiện được tầm vóc của chủ thể hành động, rất con người và rất văn minh. Nó chứng tỏ họ không chỉ là người tốt bụng mà còn là người được giáo dục tốt, có hiểu biết, có kĩ năng sống tốt và sống có tình người. Hành vi ấy cũng đáng được trân trọng tương đương nhau, cả ở dân thương lẫn ở một chính khách.

hanh-dong-bat-ngo-cua-co-gai-tre-4343-2.jpg

Chứng kiến những cảnh các bạn trẻ tự giác trật tự xếp hàng nơi cộng cộng, dù chỉ là để lên xe buýt, tôi thực sự thấy thật tin tưởng và an tâm vào thế hệ trẻ trên về đất nước nơi mình đang sinh sống. Bích Châu - Melbourne

Chắc hẳn không ít người khi đọc những dòng này sẽ tặc lưỡi mà rằng, chuyện quá bình thường, quá nhỏ nhặt để đi sâu phân tích, mổ xẻ. Hơn nữa còn bao điều to tát đáng để quan tâm.

Dù sao, con người còn có lưu tâm, còn có lòng trắc ẩn cũng là quí lắm rồi, chẳng hơn chán vạn những kẻ vẫn hoàn toàn vô cảm đi qua đồng loại, khi chẳng chút bận tâm ai rơi gì, nhặt gì, ai làm điều sai, ai làm điều đúng.

Thế nên, như ai cũng thấy, bao kẻ gian, bao tội ác vẫn ngang nhiên hoành hành ngang dọc trên đời. Nào ai dám tham gia, nào ai dám can thiệp.

Những điều trên quả không sai, nhưng không thể lấy đấy làm tự hài lòng, bởi thực tế cho thấy, sẽ không có những thay đổi to tát, lớn lao nếu không biết bắt đầu đổi thay từ những điều bình thường, giản dị nhất. Cũng như không thể trở thành vĩ nhân nếu trước hết không biết làm một người tử tế, sống có lương tâm.

Và xã hội sẽ dậm chân tại chỗ nếu không có những điều thay đổi nho nhỏ, bắt đầu từ sự học hỏi và tự rèn luyện ý thức công dân, ý thức cộng đồng của những người dân bình thường.

Vậy nên hãy chú ý ngay cả những điều nhỏ nhặt để có thể hành động được đúng một cách tốt nhất và nhanh nhất. Theo cá nhân tôi, mọi hành vi tốt dù là nhỏ, nếu được hiện thực hóa vẫn tốt hơn nhiều nếu chỉ là dự định, chỉ nghĩ trong đầu hay chờ người khác thực hiện.

Và ngay cả những hành vi tốt dù nhỏ, tưởng như đơn giản ấy nhưng để thực hiện được nó một cách nhanh chóng và chuẩn xác đòi hỏi chủ thể hành động phải được rèn rũa rất kĩ từ nhỏ, được luyện tập hàng ngày để thành kĩ năng, thậm chí biến thành phản xạ tự nhiên.

Đó cũng chính là nhiệm vụ của cha mẹ cũng như của các nhà giáo dục nước nhà chúng ta, khi đưa những vấn đề học phải đi đôi với hành, ngay từ những việc nhỏ nhất trong cuộc sống, chẳng hạn như cúi xuống, nhặt đồ giúp người khác khi mình ở vị trí thuận lợi hơn.

Suy rộng ra, hãy dậy trẻ không chỉ suy nghĩ đúng, nói đúng mà còn phải biến tư duy thành hành động đúng. Chỉ khi lòng tốt, lòng trắc ẩn ấy được biến thành hành động đúng ngay và nhanh chóng mới thực sự làm thay đổi thế giới tốt đẹp.

Chính những con người trẻ tuổi cùng chuỗi hành động nhỏ bé nhưng tốt đẹp của mình, sẽ là nhân tố tích cực, thúc đẩy cả xã hội phát triển đến tiến bộ và văn minh. Để rồi, một ngày nào đó, khi một trong số những người trẻ tuổi ấy sẽ trở thành chính khách hay nguyên thủ quốc gia, với việc duy trì một hành vi tưởng như dễ dàng ở dân thường và rất đỗi đời thường ấy, họ sẽ giúp chính mình trở thành một chính khách rất đỗi đặc biệt, khiến mọi người thêm quí trọng họ, tin tưởng họ, kì vọng ở họ những điều lớn lao hơn, tốt đẹp hơn.

Hoá ra, có những cái cúi mình không phải ta đang tự hạ thấp bản thân mà thực chất ta đang nâng mình cao lên trong mắt mọi người. Bằng hành động cúi xuống mang ý nghĩa tốt đẹp ấy, một người trẻ tuổi sẽ trở nên trưởng thành hơn trong mắt người lớn bởi hành vi chững chạc của mình, một chính khách trở nên đáng nể trọng, tin yêu hơn trong mắt đám đông bởi hành động rất văn hoá, rất con người, thể hiện cái tâm và sự hoà đồng .

Và tôi sẽ nhớ về câu chuyện nhỏ này như một bài học quí để tự nhắc nhở bản thân và để dậy dỗ hai con trai mình rằng: học phải đi đôi với hành, nói phải đi đôi với làm, và khi đã nghĩ tốt hãy cố biến nó thành hành động hiện thực để giúp ích cho người, cho mình và làm đẹp cho đời.

Theo Bích Châu

Nguồn: http://infonet.vn/bai-hoc-quy-tu-hanh-dong-bat-ngo-cua-co-gai-tre-post191251.info