Nhiều lúc tôi trách số phận mình sao hẩm hiu đến thế, có những người phụ nữ cũng lấy chồng, sinh con đẻ cái như tôi sao cuộc sống của người ta thật sung sướng. Còn tôi, từ khi bước chân đi lấy chồng tôi gặp phải mẹ chồng độc ác, đã nhiều lần bà tìm cách giết chết con tôi_ đứa cháu ruột của bà.

Lấy chồng mới 4 năm ngắn ngủi nhưng thật sự tôi luôn muốn kết thúc cuộc hôn nhân này. 4 năm ở nhà chồng, tôi có cảm giác đã dài như 14 năm. Những nỗi niềm bức xúc, khó chịu về mẹ chồng cứ hiển hiện trong tôi hàng ngày và ngày một rõ nét. Đến nỗi mọi cảm xúc của tôi cứ như trơ lỳ đi. Nhưng khi nó đã bùng lên, tôi thật sự muốn ly hôn chồng vì không thể chịu được bà mẹ chồng cay nghiệt và chỉ biết đến chữ tiền.

Yêu chồng hơn 2 năm mới cưới, thế nhưng chúng tôi gặp phản đối gắt gao từ phía mẹ chồng. Tôi không biết tại sao bà không đồng ý cho chúng tôi yêu nhau. Chỉ biết bà chê tôi có dáng người quá nhỏ bé, sợ tôi không đẻ được. Tôi cao 1m55 và nặng 43kg. Trong khi đó chồng tôi cao 1m76 và nặng 76 kg.

Nước cuối cùng, chúng tôi cứ về sống chung với nhau như vợ chồng. Và tôi có bầu. Khi biết tôi mang bầu tháng thứ 3 thì mẹ chồng đã đến tận phòng trọ nhiếc mắng, chửi rủa và bắt tôi phải bỏ thai. Đương nhiên tôi không chấp nhận điều này và chồng tôi cũng không chấp nhận.

Sau đó, mẹ chồng đã dựng lên 1 màn kịch hoàn hảo. Bà quay ra yêu thương và hối lỗi với 2 vợ chồng. Bà nói rằng đưa tôi đi khám thai để yên tâm về sức khỏe rồi sẽ cho phép 2 đứa làm đám cưới. Tin lời bà, tôi đã trèo lên taxi cùng bà đến 1 phòng khám tư không chút đắn đo. Nhưng đến nơi, tôi mới biết bà lừa tôi.

me-chong-doc-ac-1-.jpg

Bà đã giết chết cháu nội của mình

Tại phòng khám này, trong quá trình tôi khám thai, bà đã đút tiền cho người ta tiêm thuốc mê để phá thai của tôi. Khi tỉnh dậy, mọi chuyện đã rồi. Tôi suy sụp tinh thần và căm thù người đàn bà nhẫn tâm, độc ác giết cả cháu ruột của mình kia. Trong đầu tôi lúc đó, tôi phải bằng mọi cách cưới được chồng tôi để khi bà già yếu, tôi sẽ trả thù bà.

Cứ thế, tôi chôn hết mọi đau đớn trong lòng và tiếp tục yêu chồng tôi. Được khoảng gần 1 năm sau đó, chồng tôi gây quá nhiều sức ép nên bà đành phải chấp nhận cho 2 đứa đám cưới mà không vui vẻ gì. Nhưng cũng từ đây, cuộc sống của tôi ngày càng mệt mỏi khi sống với người mẹ chồng đạo đức giả.

Khi con dâu mang thai, bà không bao giờ hỏi han tôi lấy một câu. Nhưng khi nói chuyện với hàng xóm, bà toàn hồn nhiên khoe thương con dâu lắm. Nào là bà hầm cháo chim bồ câu tẩm bổ cho tôi ăn. Nào là bà nấu cháo cá chép cho con dâu, giục chồng tôi mua sữa bầu cho con dâu uống. Mua đồ ăn vặt cho con dâu bầu bí...

Chẳng thế mà đến hàng xóm cứ ngỡ bà nói và làm thật mà chẳng biết rằng bà chỉ đạo đức giả. Chưa bao giờ tôi được ăn bất cứ 1 món nào đó mà mẹ chồng mua về. Hoặc nếu bà có mua về cũng để lại với giá tương đương hoặc cao hơn ngoài chợ. Tôi vì bực mình nên cũng không bao giờ thèm mua lại của bà.

me-chong-doc-ac.jpg

Và tôi đã nuôi ý định trả thù mẹ chồng

Ở nhà chồng với mẹ chồng từ ngày ở cữ, không có ngày nào là tôi không phải chịu những câu chửi mắng của bà. Chỉ cần một hành động nhỏ, để không đúng ý bà là bà sẵn sàng chửi bới và đuổi con dâu về nhà mẹ đẻ. Nhiều lúc thấy vô lý và săm soi quá nên chồng tôi đã nhiều lần can thiệp, tỏ ý bênh vợ. Mỗi lần như vậy bà lại ngay lập tức chửi chồng tôi là thằng con trai khốn nạn, ăn cháo đá bát, thằng đội vợ lên đầu để vợ chồng cùng cãi lại mẹ già.

Cứ những lúc như vậy, bà lại quay sang đay nghiến, chửi rủa con dâu rất ngoa ngoắt. Bà thường bảo: "Con kia mày sáng mắt ra rồi nhé. Từ ngày mày về đây, nhà tao nát nhà. Sao mày cứ bám riết lấy nhà tao thế? Con trai tao ngời ngời như vậy kiếm đâu chẳng được vợ. Không có dâu này tao có dâu khác".

Thậm chí có nhiều lúc bà còn chửi tôi là con đĩ, con dâu lăng loàn... tôi cũng nín nhín.

Một vài lần, vì không chịu được những lời chửi bới cay nghiệt của bà, tôi cãi lại. Bà lại xỉa xói tôi rằng: "Cái loại con dâu vô học kia, mẹ chồng nói mà cái mặt cứ lỳ ra. Mày phúc 70 đời mới lấy được con trai bà đấy. Biết điều với bà thì ở, không biết điều với bà bà cho cút luôn khỏi nhà bà".

Nhiều lần vì không chịu đựng nổi mẹ chồng, tôi đã nằng nặc đòi chồng ra riêng sống. Nhưng chồng tôi dù rất thương vợ vẫn không chịu. Anh nói rằng, nhà chồng bố chồng đã mất, chỉ còn lại mẹ chồng và em chồng. Thằng em chồng thì thuộc diện chơi bời phá phách nên anh không yên tâm để bà ở lại.

Rồi vì có người chồng tuyệt vời nên tôi cũng cắn răng sống qua ngày ở nhà chồng. Thời gian trôi qua, con gái nhỏ của tôi chào đời. Con sinh ra ngoan ngoãn, bụ bẫm ai nhìn cũng khen đáng yêu. Vậy mà bà nội suốt ngày cằn nhằn, tỏ ý ghét cháu ra mặt. Cứ thỉnh thoảng bà lại đay nghiến: "Ngày xưa chắc mẹ mày phá thai nhiều lần lắm nên tiệt đường sinh con trai rồi". Hoặc thấy tôi cưng con gái, bà lại bóng gió: "Con gái là con người ta, cưng làm gì cho phí công phí của". Rồi có lúc, bà còn rủa tôi là đồ không biết đẻ, phá hoại truyền thống đẻ 2 con trai của nhà bà...

Mọi chuyện với mẹ chồng càng quá sức chịu đựng của tôi khi mới đây, nhân lúc chồng tôi chưa về, bà ngồi thẽ thọt rằng: "Sắp tới, mẹ sẽ tổ chức đám cưới cho em trai con. Mẹ đang tính vợ chồng mày còn của hồi môn của bà ngoại cho ngày trước thì cho lại em nó. Coi như đó là món quà cưới của anh chị dành cho em. Như vậy mới đáng quý".

Nghe bà gạ cho lại em chồng của hồi môn đáng giá gần 100 triệu của tôi mà tôi lộn ruột. Nhưng tôi vẫn thẳng thắn bảo: "Hồi môn là của bố mẹ con cho con để phòng thân nên con không cho em được. Mẹ yên tâm, khi em cưới, vợ chồng con thế nào cũng có chút quà cho 2 em". Thấy con dâu nói cứng, bà nổi cáu lên chửi tôi là đứa con dâu không ra gì, đứa con dâu chỉ biết đến mình và ích kỷ với nhà chồng. Bà cũng cấm đoán tôi không được nói chuyện này cho chồng biết.

Gạ cho em chồng của hồi môn của con dâu không được, bà giao khoán cho vợ chồng tôi phải bỏ số tiền 50 triệu lo đám cưới cho thằng em chồng. Đương nhiên là vợ chồng tôi không đồng ý. Bởi hàng ngày chồng tôi đi làm lương được 9 triệu thì đã đưa hết cho bà 1 nửa để lo toan chi tiêu gia đình. Còn tôi sinh con nhỏ nên ở nhà làm thêm, thu nhập chỉ được thêm 2-3 triệu nữa. Chúng tôi cũng có giàu có gì cho cam.

Thấy vợ chồng tôi không đồng ý, bảo chỉ mừng đám cưới em 10 triệu thì mẹ chồng tôi chửi thẳng mặt bảo vợ chồng tôi sống không có trên có dưới, có tiền không chịu giúp người thân.

4 năm sống với mẹ chồng như vậy, cuộc sống của tôi thật sự như địa ngục. Ngày hôm qua tôi lại không chịu được nói chồng không ra ở riêng thì xin ăn riêng. Nhưng anh cũng không chịu, bảo con trai đầu thì phải có trách nhiệm với mẹ. Tôi buồn lắm nhưng cũng không trách chồng được. Dù sao chồng vẫn rất tốt với tôi và có hiếu với mẹ. Giờ tôi phải làm sao đây?