Đêm đó, tôi khóc cả đêm trong sự nhục nhã, ê chề. Tôi có ngờ đâu mình lại mắc tội loạn luân với anh họ. Tôi năm nay bước vào tuổi 20, cái tuổi đẹp nhất của đời người.

Tôi vốn là một cô bé hồn nhiên, vô tư, yêu đời nhưng giờ biến thành kẻ suốt ngày âu sầu. Tôi đang bị strees nặng vì một chuyện thật kinh hoàng.Tôi được bố mẹ gửi đến nhà bác Hà ở. Bác là chị gái của mẹ tôi. Nhà bác rất khá giả, hai bác đều là cán bộ nhà nước, mới vừa nghỉ hưu.

Bác Hà từ nhỏ đã rất thương và quý tôi. Bác thường bảo trong số con cháu bác thương tôi nhất, vì bố tôi mất sớm, mẹ tôi ở vậy nuôi 3 chị em. Trong 3 chị em, tôi là người học giỏi nhất, năm nào cũng được đi thi học sinh giỏi cấp tỉnh, cấp huyện.

Thi đỗ đại học, tôi lên nhà bác Hà ở. Nhà bác rộng rãi, có mỗi hai bác và anh T ở. Hai bác hiếm muộn, sinh được mỗi một mình anh ta. Giờ 2 bác đã nghỉ hưu, anh ta lại đi làm suốt nên nhà rất hiu quạnh. Các bác muốn tôi lên ở cho vui, nhất là bác gái. Tôi cũng muốn ở đó để đỡ đần 2 bác.

Đêm đó, tôi khóc cả đêm trong sự nhục nhã, ê chề. Tôi có ngờ đâu mình lại mắc tội loạn luân với anh họ.

Anh ta hơn tôi 7 tuổi, đã đi làm khá lâu. Đẹp trai, giỏi giang, thành đạt nhưng anh ta cũng có tiếng là người chơi bời. Anh ta yêu đương cũng nhiều nhưng mãi không chịu cưới vợ. Hai bác cũng giục lắm vì nhà neo người, họ chỉ mong có cháu bế.

Anh ta đi suốt ngày nên chẳng mấy khi chúng tôi nói chuyện với nhau. Tôi thấy anh ta cũng quan tâm đến mình, ngày lễ ngày tết hay mua quà cho tôi. Nhưng thời gian này, tôi thấy anh ta buồn bã, chán chường, hay đi uống rượu và về rất muộn, tôi cũng không dám hỏi chuyện gì.

Rồi một đêm, khi tôi đang ngủ say, anh ta đi uống rượu say về, mò vào phòng tôi. Khi anh ta đè tấm thân như hộ pháp của mình lên người tôi thì tôi mới tỉnh và lờ mờ hiểu ra mình đang bị cưỡng bức. Tôi tìm cách chống trả quyết liệt. Nhưng sức tôi yếu không thể nào chống đỡ được con hổ đói đang say mồi ấy. Anh ta khoẻ như một con mãnh thú, tôi không tài nào thoát được khỏi anh ta. Sau khi Quan hệ tình dục, anh ta lăn ra ngủ không biết trời đất là gì nữa.

Đêm đó, tôi khóc cả đêm trong sự nhục nhã, ê chề. Tôi có ngờ đâu mình lại mắc tội loạn luân với anh họ. Sao anh ta lại làm điều đó với tôi? Sao anh ta lại lỡ cướp đi sự trinh trắng của một đứa em gái. Tôi đã nhủ rằng sẽ không yêu đương, chơi bời gì để tập trung vào học hành, sau này cố gắng kiếm được công việc tốt để lo cho mẹ, lo cho các em. Tôi cũng là người có quan niệm khá nghiêm túc, thậm chí cổ điển, về chuyện trinh tiết. Bạn bè tôi nhiều đứa đã yêu và đã quan hệ nhiều lần, chúng nó coi chuyện đó là bình thường. Còn tôi thì luôn nghĩ mình chỉ trao thân khi nào mình cưới, chồng mình mới là người được nếm trái cấm của mình. Thế mà giờ đây, đời con gái của tôi đã bị anh họ chiếm đoạt. Tôi muốn chết đi để gột rửa sự nhơ nhuốc này.

Sáng hôm sau, tỉnh dậy, anh ta cuống quýt xin lỗi tôi. Anh ta bảo anh ta say rượu nên không còn biết gì nữa. Vì anh ta đang thất tình và chán nản công việc nên anh ta uống rượu say, không tự chủ được nên mới để xảy ra cơ sự trên. Anh ta cầu xin tôi tha thứ và khẩn cầu tôi đừng nói chuyện này cho ai, nhất là hai bác tôi. Anh ta cũng bảo tôi đừng dọn đi nơi khác vội. Tạm thời anh ta sẽ đi xa, sống ở nơi khác một thời gian, anh ta nhờ tôi chăm lo cho bố mẹ.

Tôi vẫn sợ một ngày nào đó anh ta lại lặp lại chuyện đó với tôi, tôi thấy thật sự
ghê tởm anh ta. (Ảnh minh họa)

Đã hai tháng từ đêm đó, anh ta không về nhà. Từ đêm đó, tôi từ một cô gái hồn nhiên, nhí nhảnh trở nên buồn bã, âu sầu như người mất hồn. Hai bác tôi thấy tôi vậy và rất lo lắng, gặng hỏi mãi tôi nói dối là tôi đang bị thất tình. Hai bác không tin lắm nhưng cũng không muốn can thiệp nhiều vào chuyện riêng tư của tôi. Tôi băn khoăn là không biết có nên có nên cho hai người biết việc làm tồi tệ của cậu con trai quý tử của họ không? Và tôi cũng luôn nghĩ cách để chuyển khỏi ngôi nhà này, để không khỏi nghĩ về anh ta nhiều nữa.

Tôi vẫn sợ một ngày nào đó anh ta lại lặp lại chuyện đó với tôi, tôi thấy thật sự ghê tởm anh ta. Nếu cứ ở đây, có lẽ tôi phát điên mất. Nhưng tôi không biết nói lý do gì để hai bác và mẹ tôi đồng ý để tôi ra ngoài ở. Hơn nữa, để hai bác ở mà không có người chăm lo tôi cũng không yên tâm. Tôi đang rối như tơ vò.