Ai rồi kiếm cho mình khoảng lặng riêng. Chúng ta đều có một khoảng lặng trong đời, khoảng lặng của một tình yêu đã đi qua mà đôi khi nghĩ về, đều cảm thấy đau, nhói lòng.

Đã từ rất lâu rồi, tôi chưa từng bên ai. Bởi tôi vẫn chưa thể quên được hình ảnh của em ngày ấy, vẫn chưa quên được những tháng ngày hạnh phúc bên em, và càng không thể quên nổi cảm giác đau đớn cuối cùng em gửi tặng.

Em – không phải tình đầu của tôi, và cũng chẳng là tình cuối. Chỉ là một người, mà ngày ấy tôi đã đưa theo từng suy nghĩ. Một người, phải nói sao nhỉ, ngày ấy, hình ảnh em ngập tràn trong đầu tôi. Tiếng em cười, tiếng em nói, đều là luôn văng vẳng trong đầu tôi. Dắt em qua từng con phố, dù chỉ cùng nhau làm những điều rất bình thường nhưng vì cùng em nên mọi thứ đều trở nên đặc biệt một cách kì lạ.

Tôi với em đã từng bên nhau là thế, đã từng vui vẻ cùng nhau là thế. Ngỡ như đã buộc chặt nhau với tình yêu. Nhưng chặt đến đâu cũng có thể tháo bỏ được, chỉ bằng một vài khoảnh khắc ngắn ngủi thôi.

Một khoảng lặng chất chứa những điều không thể nói với ai

Đàn ông, tôi không biết là chỉ một mình tôi hay tất cả đều thế. Nhưng mỗi lần ngồi nhậu, có hơi men, lại nhớ em da diết. Là một thằng đàn ông, tôi không cho phép mình được khóc. Thay vào đó, tôi chỉ biết đem tất cả mà nén lại một cái cười khẩy, cay đắng. Nhiều khi, quá yếu lòng mà chỉ muốn nhấc điện thoại, gọi cho em, để được nghe lại giọng nói quen thuộc ấy.

Nhưng gọi rồi thì sao, liệu rằng có thể thay đổi được điều gì hay không. Tôi chẳng dám hi vọng, hi vọng rồi chẳng phải rội nhận lại chỉ toàn đắng cay thôi hay sao. Và hơn thế, tôi cũng không thể vứt bỏ lòng tự trọng của thằng đàn ông, để lại đuổi theo cái bóng của em như một thằng ngốc. Ừ, cay đắng, nghiệt ngã thật đấy.

Có lẽ cô đã không biết về một người đàn ông đã dồn nén tất cả nỗi đau của mình lại, nuốt lại những giọt nước mắt đắng cay vào cổ họng, để cô đi. Ngày ấy, là cô không biết, tôi vẫn có thể đem nỗi buồn ấy cạn chén rượu đầy. Bớt nhớ cô đi cũng được, nhớ cô nhiều hơn cũng chẳng sao. Ít nhất, khi tôi say khướt, có thể ngủ một giấc, mà không còn nhớ về người con gái đã khiến tôi đau nữa.

Và cô không biết, kể cả khi cô đi khỏi cuộc đời tôi, tôi vẫn đứng đó, nhìn cô từ phía sau. Tôi không mong cô quay lại, cũng không mong cô nghĩ về tôi dù chỉ đôi lúc, tôi không mong điều gì về mình. Chỉ là, tôi vẫn nghĩ về cô thật nhiều, mong cô hãy sống thật tốt, một cuộc sống không có tôi. Vậy thôi.

Tôi và cô, bây giờ, hay cả sau này sẽ đi trên hai con đường tách biệt mà chắc chẳng còn cơ hội chạm vào nhau mấy khi nữa. Dù thế, tôi vẫn sẽ nhớ về cô, như một người tôi từng thương. Một lần yêu điên cuồng, thương em tới phát đau.

Theo - http://namplus.vn/ -