Tôi thấy sự việc ấy thật lạ đời. Làm thế nào anh ta lại có thể chịu đựng 15 tháng không lương cho đến tận khi gặp được lãnh đạo cấp cao để kiến nghị?


15 tháng không lương là quá lâu!

Tôi vốn chẳng có hiềm khích gì với nghề giáo, nhà giáo nhưng tôi là người ghét những kẻ chậm chạp, lười thay đổi và thiếu chủ động trong những vấn đề của bản thân mình. Và tôi có cảm giác những người làm nghề dạy học ở nước ta dường như ngày càng tụt lùi so với nhịp sống ngày càng nhanh và khác của xã hội.

Ngày mới bước chân vào trường đại học, một anh bạn tôi là sinh viên sư phạm đã dạy tôi biết thế nào là chat và gửi email. Tôi học rất nhanh, ra trường đi làm tôi lại lập facebook cho anh, giờ đã là một thầy giáo với kiến thức tin học không thay đổi nhiều. Có lần nhìn anh cặm cụi với chiếc laptop ì ạch tôi bảo: "Máy của bác trúng virus rồi!". Mỗi lần như thế anh chỉ cười gãi đầu rồi nhờ tôi cài đặt lại. Nghề của anh bây giờ lắm người thậm chí dạy tin học cho học sinh nhưng đến khi cắm máy chiếu slide còn loay hoay.

Hôm nay thấy thông tin một anh thầy giáo ở TP HCM "được cho" thử việc 15 tháng không lương mà sau hơn 1 năm trời mới kiến nghị với lãnh đạo cấp cao, tôi lại liên tưởng đến sự thay đổi chậm chạp của anh bạn tôi. Thử hỏi nếu không có cuộc gặp lãnh đạo đó thì anh sẽ chịu thử việc không lương đến bao giờ?

Giá tôi có thể gặp anh ta để hỏi xem, trong 15 tháng ấy anh có kiến nghị lên nhà trường, lên các cấp có thẩm quyền? Anh đã cố gắng gặp gỡ những người có trách nhiệm để trình bày hay chưa?

Nếu anh là kẻ "tự cao tựu đại" như tôi chắc anh sẽ sẵn sàng từ bỏ một nơi không ghi nhận được giá trị của bản thân mình. Với những cơ quan như vậy, tôi sẽ chịu đựng họ không quá 3 tháng. Và nếu anh không ngại phiền toái thì sự việc sai phạm về sử dụng người lao động có thể được báo giới khui ra.

Hành động để thay đổi.

Ở nơi tôi đang làm việc, không một nhân viên nào không chủ động giải quyết vấn đề của bản thân trong công việc và hầu hết là cả trong đời sống. Cuộc sống ở thành phố nào cũng như vũ bão, không chủ động vươn lên thì khó mà tồn tại. Nơi làm việc của tôi cực "dị ứng" những kiểu "sáng cắp ô đi, chiều cắp ô về", cả ngày ngồi một chỗ không vận động, tương tác hay là ì ạch mãi không đưa ra phương án giải quyết một vấn đề nào đó tồn tại.

Và tôi cũng muốn hỏi anh, sau 5 tháng rồi 10 tháng, anh không thấy tiếc tiền, tiếc mồ hôi nước mắt hay sao mà để công việc không lương ấy kéo dài đến 15 tháng? Anh có nghĩ nếu nhiều sự việc khác người ta cũng "đắp chiếu" cả năm như thế chờ lãnh đạo cấp cao đến thì bao nhiêu lãnh đạo giải quyết xuể?

Là người ngoài cuộc cũng được theo dõi nhiều vấn đề của giáo dục ngày nay tôi lại nghĩ, nếu quả có nhiều thầy cô giáo chậm trễ như anh giáo viên ấy thì không hiểu với lịch trình bận bịu của một nhà quản lý, các viên chức ở các phòng giáo dục, sở ban ngành... có thể ì ạch đến đâu? Tiền mình mình không tiếc thì ai tiếc? Việc của mình mình gác lại hoài không xử lý thì việc giúp đỡ người khác, đào tạo người khác liệu có tụt lùi đi?.

Nguồn: namplus