Chẳng ai khi yêu mà không biết đến chữ ghen, càng ghen, chứng tỏ họ càng yêu và sợ làm tuột mất đối phuơng. Tôi đã từng nghĩ đơn giản, tôi ghen chứng tỏ tôi yêu vợ, và cô ấy sẽ vì thế mà cảm thấy bản thân cô ấy với tôi quan trọng đến nhuờng nào. Nhưng rồi, chính cái sự ghen tuông mù quáng, ghen bất chấp đã khiến tôi biến thành quỷ dữ!!!

Tôi - 31 tuổi, đang là giám đốc một doanh nghiệp nho nhỏ mà cha tôi để lại, cuới vợ hơn 5 năm, chúng tôi đã có với nhau hai cô công chúa bé nhỏ dễ thuơng, bé lớn 5 tuổi, bé thứ hai 3 tuổi. Gia đình tôi là hình mẫu chung đáng mơ uớc ở xã hội hiện đại : 1 vợ 2 con, nhà 3 tầng, xe bốn bánh!

Vợ kém tôi hai tuổi, trước đây, chúng tôi học cùng một truờng đại học, tôi say mê cô ấy bởi vì cô ấy rất đẹp, rất hiền, và vẻ ngòai của cô ấy luôn toát lên sức hút khó cuỡng.

Tuy nhiên, chúng tôi đến với nhau không hòan tòan vì tình yêu, mà chính tôi đã dùng thủ đọan để cuới đuợc cô ấy, điều này không ít lần khiến tôi trăn trở!!!không ít lần tôi thấy mình có lỗi với cô ấy, nhưng nhanh chóng sau đó cái cảm giác ấy bị vùi lấp, vì duờng như cô ấy chưa từng một lần trách tôi!

Ngày đó, sau khi nhìn thấy em trong cuộc thi " sinh viên thanh lịch " của truờng, tôi đã tìm mọi cách để chinh phục, tiếp cận cô ấy. Tôi đi học bằng ô tô đưa đón, trên nguời luôn có những thứ hàng hịêu đắt tiền. Ngày đó hội con gái mê tôi lắm, ai cũng muốn làm bạn gái tôi dù chỉ một ngày, những cái đuôi theo sau tôi, gây ko ít phiền phức cho tôi. Nhưng duờng như em chẳng thèm để ý đến tôi. Ngày đó tôi ngạo mạn cho rằng có lẽ em giả vờ để làm giá với tôi, chứ theo tìm hiểu tôi đuợc biết em xuất thân từ một gia đình làm nông nghiệp ở duới quê, gia đình đông anh em. Cơ bản mà nói, nếu yêu đuợc tôi thì em chẳng khác gì vớ đuợc cục vàng, không có lý gì khiến em phải từ chối cả!

Tên em là Trúc, cái tên nói lên tất cả, cái dáng nguời mảnh khảnh, gịong nói ngọt ngào, thái độ ôn nhu, không chỉ riêng tôi, mà cũng có đầy thằng điêu đứng vì em, nhưng tôi không sợ, mấy thằng tép riu ấy sao có thể sánh đuợc với tôi!

Tôi bắt đầu tấn công em dữ dội, nào là tặng quà, tặng hoa, rủ em đi ăn uống nhưng em đều từ chối, tôi không dừng lại, tôi chơi chiêu lãng mạn hơn, bỏ ra một số tiền thuê đám nhóc nhảy nhót về biểu diễn ngay truớc cổng truờng, với hàng nghìn bông hồng xếp thành hình trái tim, băng rôn, khẩu hiệu treo đầy đuờng, trên đó đề tên em.

Nhưng rồi, em vẫn phũ phàng tự chối tôi. Tôi vẫn nhớ nụ cuời của tôi tắt ngấm khi cô ấy buớc về phía tôi, trong hàng nghìn con mắt nguỡng mộ, tiếng gào thét khàn cả cổ của đám con gái, khi cô ấy trao trả tôi bó hoa, và cất tiếng nói nhẹ nhàng :
- Xin lỗi, nhưng em có bạn trai rồi, mong từ nay trở đi anh đừng làm khó em nữa, những chuyện này anh nên làm với những cô gái khác thì tốt hơn!
Tôi như bị tạt gáo nuớc lạnh vào mặt, một vài thằng tình địch nhìn tôi bằng ánh mắt hả hê khinh thuờng, cố nén đau thuơng và nhục nhã, tôi lếch thếch ra về, giải tán đám đông!

Quả đúng em đã có bạn trai thật, một thằng đúng chất sinh viên nghèo, học cùng truờng với tôi.
Sở dĩ tôi biết chuyện này vì hôm ấy tôi tình cờ thấy nó đèo em trên con xe đạp cà tàng, rẽ vào quán chè ven đừơng, ngồi trong ô tô trông ra, tôi không giấu đuợc nụ cuời nhếch mép chế nhạo, tôi thuơng hại cho em, rõ ràng e rất xinh đẹp, thiếu gì nguời để yêu mà phải yêu cái thằng vừa nghèo, vừa hèn như vậy, thay vì chỉ đuợc đi ăn mấy thứ rẻ tiền kia, em hòan tòan có thể ung dung thuởng thức những món ăn ngon trong những nhà hàng sang trọng cùng tôi kia mà!

- Dù gì cũng chỉ là một đứa con gái, có gì mà ghê gớm, không có em này thì ta yêu em khác!

Tôi tự nhủ và thỏa hịêp trong lòng mình như vậy, tôi tạm quên em trong vài ngày, tôi tìm đến những em chân dài, gợi cảm khác trong bar để giải sầu, các em ấy thậm chí còn phải xếp hàng để đuợc tôi chú ý, hà cớ gì tôi lại phụ các em đuợc!

Chìm vào những cuộc vui, tôi những tuởng mình sẽ quên đuợc em, cô gái tên Trúc đã khiến tôi hao tổn tâm sức, rồi phũ phàng từ chối tôi như thế nào, thì ra tôi không quên đuợc em, tôi không tìm đuợc cô gái nào có nét tuơng đồng với em, không ai gíông em cả. Lòng tôi khó chịu vô cùng khi chứng kíên em tuơi cuời với hắn, khi chứng kiến hằng ngày hai nguời tình tứ đón đưa nhau đi học, đi làm thêm.

Tôi lịêu còn có cơ hội chen chân vào hay không?

Nhưng ông trời quả là biết chiều lòng nguời, đã tạo cho tôi cơ hội gần gũi em.

Chiều hôm đó, trời mưa tầm tã , em đứng trú mưa ở trạm xe buýt duới cổng truờng, hình như em bị lỡ chuyến xe nên mọi nguời về hết, còn em đứng nhấp nhổm đợi chuyến sau, tôi cho ô tô lên gần sát vỉa hè, cơ hội lần này chắc chắn tôi phải nắm giữ, chỉ có lần này thôi. Hình như em sốt ruột lắm, một lát lại thấy em nhìn vào đồng hồ. Ơ mà thằng bạn trai của em đâu rồi, sao lại để em ngồi ấy. Mặc kệ!!! Tôi phải nhân cơ hội này mới đuợc, mở kính xe,tôi thò cổ ra ngòai, kệ những gịot mưa ào ào rơi lên tóc :
- Em lỡ chuyến xe à?
Em không đáp, nhẹ gật đầu thay cho câu trả lời, rồi lơ đãng nhìn về chiều xe búyt chạy, tôi chưng hửng nhưng vẫn tỏ vẻ quan tâm:
- Bạn trai em đâu? Sao hôm nay không thấy cậu ấy đón em? Bận gì à?

Lần này em buộc phải trả lời tôi bằng ngôn ngữ nói, em chỉ trả lời ngắn ngủi
- Lát anh ấy qua đón em!
- Muộn thế này rồi, nhà em ở đâu hay để anh đưa em về, nh thấy em cứ nhìn đồng hồ suốt, đóan là em có việc cần đi gấp
- Thôi, anh cứ về truớc đi, anh Tùng đến đón em ngay bây giờ thôi, cảm ơn ý tốt của anh!
- Đi ô tô không nhanh hơn xe đạp à? Với lại trời đang mưa, em đi xe đạp thì uớt hết, em lấy địên thọai của anh, bảo với Tùng là ko cần đến đón, mưa gío thế này bắt cậu ta đi cũng cực cho cậu ta mà!

Mặc cho tôi gia sức thuyết phục, em vẫn một mực từ chối, tính tôi vốn ko kiên nhẫn, nếu là đứa con gái khác, tôi đã cho over từ lâu rồi, nhưng không hiểu sao, với em, sức chịu đựng của tôi có thể kéo dài thêm nữa. Tôi xuống nuớc thỏa hịêp:

- Bây giờ thế này, em chờ thêm một lúc nữa, nếu cậu ta không kịp đến, thì em để anh đưa về, anh cho xe sang bên kia đuờng chờ em, lát anh sẽ đánh xe sang, có đuợc không?

Đuơng nhiên, kế sách của tôi quá hòan hảo, nên em không thể nào từ chối, em nhẹ nhàng gật đầu, ánh mắt ánh lên sự cảm kích, thế là tôi buớc đầu thành công rồi.
Cho xe đi tôi cầu trời khấn phật cho cái thằng ôn kia không đến, như thế thì tôi mới có cơ hội. Trời mưa mãi không ngớt, tôi sót ruột ngồi chờ trong xe, nửa tiếng trôi qua, đúng là hắn không đến kịp, tôi hồ hởi đánh xe qua chỗ em, nói
- Chắc Tùng bận không đến đuợc đâu, trời sắp tối rồi, để anh đưa em về!
Em miễn cuỡng buớc lên xe tôi, không quên nhìn lần cuối về huớng nguợc lại, hình như em vẫn mong thấy bóng dáng của nguời yêu mình. Tôi thấy nhoi nhói trong lòng cái cảm giác ghen tuông một cách vô lý với thằng đó. Nhưng cố dằn lòng lại, tôi hỏi em
- Giờ em muốn về nhà hay đi đâu?
- Nếu không phiền, anh có thể chở em ra bến xe khách đuợc không?
- Em đón ai à?
- Mẹ em ở quê lên đây khám lại cái chân, bà bị ngã, đắp lá mãi không khỏi!
- Trời, ra đón mẹ sao em không đi taxi ra, đằng nào lúc về nhà, em chẳng phải cho bà ngồi ở taxi, em.còn chờ bạn trai đi xe đạp đến đón làm gì, không lẽ đèo ba nguời trên cái xe đó sao?
Em nguợng ngập giải thích
- Anh Tùng chở em đến đó, rồi anh ấy về, em chỉ mất tiền taxi một chìêu thôi!
Tôi quên mất, em là sinh viên, làm gì có tiền mà chi tiêu vào những khỏan ấy đuợc, chẳng bù cho tôi, tiêu tiền quen tay nên không bao giờ biết xót, tôi chợt chạnh lòng khi nhìn em.
- Em yên tâm, anh sẽ làm taxi cả hai chiều miễn phí cho em, mà nếu em thích, anh miễn phí cả đời cho em cũng đuợc.
Tôi cuời, cho xe chạy và bông đùa như thế, nhưng em không hề phản ứng, chỉ thấy nét hơi bối rối. Tôi quên mất, em đã có ngừơi yêu! Chắc ngòai hôm nay ra, tôi chẳng có cơ hội nào nữa.

Bến xe khách đông nguời, ai ai cũng cùng một tâm trạng mong chờ nhìn thấy bóng dáng nguời thân, Trúc thẩm thỏm nhón chân mong sớm nhìn thấy mẹ, cảnh chen chúc xô bồ, nóng nôi sau cơn mưa rào khi nãy khíên trán em lẫm thẫm mồ hôi. Có đôi lần tôi muốn đánh liều đưa tay lau nhẹ vệt nuớc bám trên da em. Ánh mắt em sáng bừng, mừng rỡ, chạy về huớng chuyến xe vừa đáp chuyến, từ trên xe, một nguời phụ nữ tóc búi thấp, guơng mặt hiền hậu, chân đi cà nhắc mau chóng thóat khỏi hàng nguời xếp hàng đi xuống. Em lao đến ôm mẹ, hai mẹ con ôm nhau khá lâu, tôi ko dám tiến lại vì nghĩ mình làm vậy rất vô duyên, sau cùng tôi mới có cơ hội lại gần tiếp chuyện với mẹ em. Mẹ em lên chữa bệnh nhưng lại mang một bọc vải to, không biết bên trong chứa thứ gì, chỉ thấy bà ôm khư khư nó trên tay.

Sau đó, tôi đưa em và mẹ đến một nhà hàng dùng bữa tối, truớc đo em nhất mực ko đồng ý, em định đưa mẹ đi ăn bát phở rồi về, nhưng tôi nói tôi mời, và cố gắng thuyết phục mẹ em mãi, cuối cùng bà đành gật đầu đồng ý, em miễn cuỡng để tôi đưa đi, tôi biết, em ko thích nhận của ai thứ gì.

Thực khách trong nhà hàng nhìn chúng tôi chằm chằm, có lẽ vì phong cách ăn mặc, phong thái khi dùng bữa gjữa ba chúng tôi khác nhau hòan tòan, suốt cả bữa ăn em chỉ im lặng, và gắp cho mẹ những món ngon, giữa chúng tôi tuyệt nhiên không có cuộc giao tiếp nào trọn vẹn.

Đưa em về đến đầu hẻm, xe của tôi không thể đi sâu vào hơn nữa, em dìu mẹ xuống, không quên cúi đầu cảm ơn tôi, em nói sẽ sớm trả lại tôi số tiền ăn ở nhà hàng ngày hôm nay, tôi lại bị dội gáo nuớc lạnh vào mặt, không lẽ gjữa chúng tôi ngòai chuỵên rạch ròi tiền bạc, không còn gì đáng để bận tâm hơn hay sao, truớc khi từ biệt mẹ con em, tôi thấy bà dúi vào tay tôi một bọc túi nilon, bà bảo đấy là chè lam mà bà tự làm, bà biếu tôi một chút để làm quà cảm ơn vì hôm nay đã cất công đến tận bến xe đón bà. Tôi nhận lấy món quà, trong lòng vui vui.

Tôi biết sáng hôm sau em sẽ đưa mẹ vào viện nên cố tình đậu xe chờ sẵn trước hẻm, vô tình thấy Tùng phóng xe máy đi vào hẻm, hôm nay hình như cậu ta muợn đuợc ai đó chiếc xe máy, chắc là đến đưa mẹ Trúc đi khám,tôi hơi buồn, nhưng cố nán lại xem họ sẽ giải quýêt ra sao khi mà chỉ có một chiếc xe mà có tới ba nguời.
Tùng dẫn mẹ em ra đầu hẻm, tôi thừa cơ buớc đến bắt chuyện với mẹ em, mới hôm qua gặp mặt nên chắc chắn mẹ em không quên đuợc tôi. Thậm chí tôi còn khua môi múa mép khen món chè lam bà làm rất ngon, ăn rất vừa miệng nhưng thực tế thì tôi vẫn chưa đụng vào miếng nào, bà tỏ ra hết sức vui mừng, còn Tùng thì ngẩn ra, không hiểu hôm qua đã xảy ra chuyện gì. Tôi cảm thấy hả hê ở trong lòng. Tôi bảo mẹ Trúc để tôi đưa cả ba đến bệnh vịên, chứ đuờng giờ đông công an, đi kẹp ba vừa nguy hiểm vừa dễ bị " tóm gáy", chi bằng cứ để tôi đưa đi, vừa tiết kiệm chi phí, vừa an toàn. Hơn nữa, tôi quen một vài nguời trong bệnh viện, tôi sẽ đứng ra gíup bác mau chóng đc khám bệnh và điều trị một cách tốt nhất.
Đúng lúc, Trúc đi từ trong ngõ ra, em tay xách một túi đồ, nhìn thấy tôi em chỉ bất ngờ trong thoáng giây, khẽ cúi đầu chào rồi nhanh chóng chuyển sự chú ý sang phía Tùng:
- Mình đi thôi anh!
Tùng loay hoay cho quay xe, ánh mắt dò xét nhìn về phía tôi, có lẽ cậu ta ko có thiện cảm với tôi lắm thì phải. Tôi vờ như ko thấy, lúc này mẹ Trúc lên tiếng .
- Hay là mình đi nhờ xe của cậu này đi con, đằng nào cậu ấy cũng đã cất công đến đây rồi, chứ Tùng muợn xe của nguời ta, nhỡ có chuyện gì thì áy náy lắm!
- Không cần đâu, con ko quen nhờ vả nguời khác nhiều quá, mẹ cứ lên xe anh Tùng đèo, lát con bắt xe ôm ra đó với mẹ sau.
Tôi biết là Trúc cố tình lảng tránh sự gíup đỡ của tôi, mẹ em thấy em cuơng quýêt từ chối, bà cũng không dám nhờ vả tôi nữa. Em như ngầm nói cho tôi rằng, giữa chúng tôi mãi mãi chỉ nên giữ khoảng cách, và cái ranh giới mà em vẽ ra, tôi hòan tòan không bao giờ có thể chạm vào đuợc. Vì bên cạnh em đã có Tùng.

Sau đó một thời gian, gia đình tôi có chút trục trặc trong công vịêc, tôi hòan thành và bảo vệ lụân án xong, vội tức tốc bay vào sài gòn, gíup mẹ mở thêm một chi nhánh công ty nữa, hình bóng em trong tim tôi tạm bị xóa nhòa, nhuờng chỗ cho công việc phát triển sự nghiệp của tôi. Hai năm sau, tôi trở về Hà Nội, mẹ tôi cũng cùng về, phần việc trong Sài Gòn có anh rể và chị gái tôi lo. Mẹ bắt đầu gịuc tôi lấy vợ để mau chóng ổn định, bà cũng thể hiện khát khao muốn có cháu nội. Nhưng tôi chưa thể tìm ra nguời con gái nào phù hợp với tôi, khiến cho tôi rung động như Trúc. Không biết giờ cô ấy thế nào? Có lẽ đã tốt nghiệp và đi xin việc làm rồi. Không biết giờ cô ấy thế nào, vẫn còn độc thân hay đã kết hôn với Tùng? Nghĩ đến thôi mà tim tôi đã đau nhói. Cầu mong cô ấy vẫn còn độc thân, thú thực hơn hai năm qua, đôi khi vì có những đầu óc thảnh thơi, tâm trí tôi lại một mực huớng về cô ấy. Cho nên hi vọng lần này trở về, tôi sớm có thể gặp lại nguời tôi thuơng mến bao năm qua, tôi rất mong muốn mình sẽ có cơ hội để tiếp cận cô ấy thêm lần nữa.

Đúng là duyên số khéo trêu đùa chúng tôi, về bắc chưa bao lâu, tôi tình cờ gặp em và Tùng đang làm nhân viên chạy bàn ở một nhà hàng Nhật. Ban đầu tôi không tin vào mắt mình, phải cố gắng nhìn thật kĩ mới dám khẳng định đó là em, cho đến khi Tùng mang đồ ăn ra đặt ở bàn của tôi, tôi mới tin đó là sự thật. Tùng hình như vẫn còn nhớ tôi là ai, cho nên cậu ta sững sờ trong vài giây, rồi nhanh chóng rời đi, phục vụ những bàn khác. Trúc rót ruợu mời khách, em duờng như ko phát hiện ra tôi chính là vị khách đặc biệt. Cho đến khi tay tôi khẽ nắm lấy cổ tay em,em mới giật mình nhìn thẳng vào mặt tôi. Em lắp bắp:
- Anh Bình, là anh sao?
Tôi cuời, dần nới lỏng tay em ra, đón lấy ly ruợu vang và đáp
- Ừ, anh đây, ko ngờ lại gặp em ở đây!!em làm ở đây lâu chưa?
- Cũng mới thôi, đuợc ba tháng, em đang chờ công ty gọi phỏng vấn, nên làm thêm ở đây cho đến khi nào chính thức nhận việc.
- Còn Tùng cũng vậy sao?
- Vâng, anh ấy cũng đang chờ việc.
Tôi nửa muốn hỏi nửa cảm thấy mình hỏi câu này có phần hơi vô duyên nhưng lý trí trong tôi không thắng nổi sự tò mò.
- Em và Tùng, giờ thế nào rồi?
Nhắc đến Tùng, thái độ của em không còn khách sáo như cách đây mấy phút, nét tuơi vui hiện lên trong mắt em.
- Bọn em vẫn thế, chúng em tính có việc làm rồi, năm sau chúng em sẽ làm đám cuới, thuê một căn nhà nhỏ làm tổ ấm cho hai đứa!
Không hiểu sao khi nghe những gì em kể, tôi thấy tim mình quặn lên đâu đớn. Phải rồi, đuơng nhiên yêu lâu là phải cuới, tất lẽ dĩ ngẫu, vậy mà sao tôi lại buồn thê thảm đến thế. Tôi cố kéo một nụ cuời chúc mừng em, tiện tay nâng ly ruợu uống một hơi hết sạch. Em xin phép dời đi vì ở đây không cho phép phục vụ đuợc nói chuyện quá lâu với khách hàng. Tôi ngồi lặng lẽ ở góc bàn, quan sát hai nguời họ làm việc. Thi thoảng tôi thấy họ nhìn nhau cuời. Quả thật, tôi không thể phủ nhận rằng họ rất đẹp đôi, giữa họ tồn tại một thứ tình cảm dung dị và tôi không dám chắc, nếu đuợc yêu em, tôi có thể trao cho em thứ tình cảm ấy không? Chưa bao giờ tôi thấy mình kém tự tin, cảm thấy bản thân mình nhỏ bé trc một thằng đàn ông khác như vậy.

Mẹ tôi ngày càng sốt sắng chuyện vợ con của tôi. 25 tuổi, chưa yêu ai, bà lo lắng là đúng, rồi bà tổ chức ra những cuộc gặp mặt sặc mùi kinh tế, nghĩa là, bà thuờng tìm cho tôi những cô gái con của những trọc phú giàu có, nổi tiếng trong giới kinh doanh. Điều này khá có lợi cho việc phát triển công ty của gia đình tôi. Nhưng buồn cười ở chỗ, tôi không thể ýeu thuơng nổi những cô tiểu thư đỏng đảnh, suốt ngày đi shoping ăn chơi nhảy múa ấy đuợc. Có lần mẹ đưa cho tôi hai vé xem phim, bắt tôi đưa nguời ta đi, nhưng chưa tới rạp chiếu phim, cô gái kia đã nhảy tót xúông xe,lao thẳng vào trung tâm thuơng mại, mua sắm cả buổi chiều không xong. Tôi phải làm cu li xách hết túi này đến túi kia, và quan trọng hơn, tôi đuợc kiêm luôn vai trò thủ quỹ. Sau đó cô ta dắt tôi kên bar nhảy nhót bù khú với đám bạn. Và màn uống ruợu như mấy gã đàn ông, tôi thực sự khiếp sợ nếu như sau này cô ta làm vợ tôi.

Càng tiếp xúc với những cô gái khác, tôi càng cảm thấy không ai có thể sánh bằng Trúc. Tiếc là tôi gần như không còn đến 1% cơ hội nữa.

Một buổi chiều, tôi lang thang tới nhà hàng Nhật, hơn hai tháng nay tôi mới có cơ hội ghé đến quán này. Tôi bất ngờ truớc thông tin em và Tùng đã nghỉ việc ở quán cách đây một tuần. Có lẽ em và cậu ta đã đuợc mời phỏng vấn và đã có việc làm nên mới nghỉ ở đây. Nhưng khi nghe quản lý quán nói vì quán sắp sang cho nguời khác nên hai nguời buộc phải nghỉ việc, tôi đâm ra lo lắng, không biết giờ em đã tìm đuợc việc khác chưa? Thời buổi kinh tế thị truờng, tìm một việc có thu nhập ổn định đâu có dễ.

Cũng may, nhờ tập hồ sơ xin việc mà quản lý đưa cho, tôi có thể lần ra số điện thọai, địa chỉ nhà mới của em. Cũng chính từ đây, tôi đã đẩy cuộc đời em sang một buớc ngọăt mới, mà có lẽ, nếu đuợc chọn lựa lại, tôi dám thề là em sẽ ko bao giờ lựa chọn cuộc sống đầy nuớc mắt như thế!

Tôi chủ động liên lạc với em qua điện thọai,

Em khá bất ngờ khi thấy tôi biết thông tin về em, nhưng nhanh chóng sau đó, em lại tỏ ra xa cách bằng câu hỏi
"- Anh gọi cho em có chuyện gì quan trọng không?"
Tôi khá không vui về câu hỏi ẫy ngữ địêu ấy của em, nhưng lại nhẫn nại đáp:
- Anh đến nhà hàng Nhật, thấy quản lý nói em và Tùng đã nghỉ việc ở đó nên anh gọi cho em để xác nhận thôi. Em và Tùng vẫn ổn chứ?
Im lặng vài giây, e đáp bằng gịong đuợm buồn:
- Vâng, chúng em nghỉ ở đó rồi, hiện giờ bọn e nhận gia sư theo giờ, làm mấy việc lặt vặt thôi!
- Có đủ sống không?
- Phải cố thôi, không đủ cũng phải làm cho bằng đủ - em cuời!
Thật ra công ty của gia đình tôi đang cần tuyển thêm nhân sự, cô nhân viên truớc đây phụ trách mảng gặp gỡ khách hàng, lo phần hợp đồng với đối tác mới nghỉ sinh em bé ,thế nên chỗ đó vẫn trống, mấy ngày nay tôi bị các bản hợp đồng quay như chong chóng, tôi cần một nguời gíup đỡ tôi trong công việc. Theo tôi đuợc biết, truớc đây em cũng đã từng đuợc đào tạo kiến thức này tại truờng, chỉ cần để em cọ xát công việc một thời gian, tôi tin em có thể làm tốt công việc này, hơn nữa, lý do tôi ưu ái một sinh viên mới ra truờng như em,là vì tôi muốn nhân cơ hội này có thể gần gũi và hiểu về con nguời em hơn. Duờng như trong đầu tôi đã có sự sắp xếp hòan hảo, chỉ mong em sẽ nhận lời mời về đầu quân cho công ty tôi, như vậy mọi thứ sẽ ổn theo dòng chảy mà tôi sắp đặt. Nhưng quả thật, lời đề nghị này của tôi hơi đường đột, rất dễ bị em từ chối. Nhưng tôi tin, món quà béo bở này ko dễ gì mà có đuợc. Ở cái thời buổi này, khi mà một sinh viên ra truờng muốn có một công việc thì phải có đủ ba tiêu chí " Quan hệ - Tiền tệ - Trí tuệ" thì em rõ ràng ko có đủ sức để tự mình leo lên khi mà hai trong ba tiêu chí em đều ko có đuợc. Cái " Quan hệ " ở đây ko phải là mối quan hệ trao đổi thân xác, à mà ko lọai trừ khả năng đó, quan hệ mà tôi nhắc đến chính là mối quan hệ con ông- cháu cha. Chắc hẳn trong số các bạn, trải qua mấy muơi năm cuộc đời, ít nhìêu cũng đã thấm nhuần cái đạo lý bất thành văn này rồi.

Quay trở lại với câu chuyện giữa tôi và Trúc. Sau khi hỏi thăm qua vài câu hỏi linh khác bên lề cuộc sống của em, tôi mạnh dạn đi vào chủ đề chính.
- Trúc này!
- Dạ!
Tôi hơi nguợng ngập nhưng vẫn cố tỏ vẻ bình tĩnh nói rành mạch ý đồ của mình
- Thật ra anh có chuyện này muốn bàn với em, nói qua điện thọai thì không tiện, hay là chúng ta gặp nhau ở quán nuớc nào đó đi, anh sẽ nói chi tiết hơn cho em rõ.
- Chuyện gì vậy anh?
- Gặp mặt hẵng nói nhé! Mà em yên tâm đi, anh gặp em để bàn về chuyện công vịêc thôi, ko hề có ý đồ nào khác, nên em ko phải lăn tăn. Thế này đi, nếu em ngại ko muốn anh đón thì em cứ chọn quán nào gần nhà em, nhắn tin cho anh địa chỉ, anh qua liền, vậy nha!

Tôi nói một tràng rồi hấp tấp tắt máy, lạ thật, sao cứ đối diện với em là tôi lại mất hết bình tĩnh như vậy. Tôi cho xe về nhà, tắm rửa sạch sẽ, trút bỏ bộ vest công sở trên nguời, bận một bộ jeans áo thun trẻ trung, tóc sấy bồng chứ ko vuốt gel vào nếp như lúc ở công ty. Gặp em, dù không đẹp nhưng phải gây ấn tuợng.
Tôi lần theo địa chỉ mà em cho, truớc mắt là một quán nuớc phong cách xì tin mà các em học sinh cấp 3 và sinh viên hay ngồi, bàn bệt kiểu Nhật, vài ba thức uống linh tinh, tôi phải có khăn lắm mới tìm đuợc chỗ đậu xe!

Trúc ngồi ở bàn trong góc, sau chậu kiểng, em nhẹ nhàng trong mái tóc dài buông nhẹ, áo thun cổ bẻ, quần jeans kín đáo nhưng lại khéo léo tôn lên cái eo con kiến. Em gọi trước cho mình một ly trà sữa.

Nhìn thấy tôi, tôi giơ tay ra hịêu, tôi từ tốn bứơc vào chào em.
- Em đến lâu chưa? Xin lỗi vì anh tìm mãi mới có chỗ đậu xe.
- Không sao, em cũng vừa mới đến thôi. À mà anh uống gì?
- À , cà phê đá thôi em.
Trúc kêu phục vụ mang cho tôi ly cà phê. Không khí hơi guợng gạo, tôi còn chưa kịp mở lời thì em đã lên tiếng
- Anh nói có chuyện quan trọng muốn nói với em, chuỵên gì vậy ạ?
- Thật ra thì nhà anh mở một công ty chuyên thiết kế nội thất, hịên tại anh đang quản lý chi nhánh ở mìên Bắc, chị gái anh quản lý ở khu vực miền Nam.
- Vâng, anh cứ tiếp đi ạ! .
Thấy tôi ngập ngừng nên Trúc giục giã tôi nói hết ý, tôi tiếp:
- Vì vấn đề cá nhân nên nhân viên maketing bên anh xin nghỉ, mà anh thì rất luời tổ chức các cuộc phỏng vấn, rất mất thời gian và chọn nhân lực như vậy rất khó để bắt nhịp công việc. Anh muốn tìm nguời mà anh đã quan sát cả quá trình lao động và học tập của nguời ấy, không biết có chủ quan hay không nhưng anh mong rằng đánh giá của mình qua cái quá trình đó không sai.
Trúc không phản ứng, em khẽ cúi đầu chờ đợi tôi đi thẳng vào vấn đề. Đến nuớc này thì tôi không giấu giếm nữa, tôi mạnh dạn đề nghị:

- Nói vòng nói vo, cuối cùng anh cũng nói thẳng ra cho em hiểu, anh biết em học theo ngành này một thời gian dài, tin chắc em có khả năng gánh vác. Tuy thực tế sẽ có nhiều khó khăn nhưng anh đánh giá cao ở em. Mong rằng em sẽ suy nghĩ về chuyện về công ty làm việc cho anh!

Trúc uống một ngụm nuớc, nét mặt bỗng trầm tư suy nghĩ điều gì đó, đọan, em bất ngờ hỏi tôi
- Sao anh lại chọn em? Thực tế thì chúng ta có khoảng thời gian tiếp xúc rất ít, hơn nữa lại chưa từng có cơ hội làm việc cùng nhau bao giờ. Anh lựa chọn em như vậy. Có phải đuờng đột quá không?
- Mắt anh rất ít khi nhìn lầm nguời, có hai lý do để anh chọn em. Thứ nhất, em là nguời khá chu tòan, nhiệt tình, cởi mở. Điều đó anh đã đuợc mục sở thị khi em còn là phục vụ ở nhà hàng Nhật. Em có khả năng thuyết phục khách chọn nón khác, thay vì món mà họ chọn ban đầu. Thứ hai, anh coi trọng những nguời có ý thức tự cuờng tự lực, ko thích ỷ lại vào nguời khác, dùng nguời khác làm bàn đạp để đi lên. Anh tin, em sẽ là một nhân viên tốt.
Trúc bật cuời vì hai lý do tôi đưa ra, không biết vô tình hay cố ý, em gợi lại chuyện xưa, cái ngày mà tôi tỏ tình với em truớc cổng truờng
- Có phải anh đúc kết cái lý do thứ hai sau chuyện xảy ra vào ba năm truớc không?

Tôi nghe mặt mình nóng ran, em nói có lẽ tôi đánh giá hơi cao về em chứ thực sự em cũng giống như những nguời bình thuờng, chưa chắc đã biết ghìm lòng truớc cám dỗ. Dù sao đi nữa, tôi vẫn tin tuởng hòan tòan ỏ em. Câu chuyện của chúng tôi rẽ hẳn sang một huớng khác, vài ba câu chuyện thú vị thời sinh viên, những kỉ niệm có đuợc sau những năm tháng mài mông ở giảng đuờng. Tôi có cảm giác em không còn tỏ ra xa lạ với tôi nữa. Thực sự điều này đã khiến cho tôi rất vui. Ngồi một lúc khá lâu, tôi có địên thọai. Là mẹ kêu tôi về dùng bữa tối, hình như hôm nay nhà có khách.
Tôi ái ngại không muốn ra về, nhưng em duờng như hiểu ý, em nói múôn suy nghĩ thêm về lời đề nghị này, ngày mai em sẽ trả lời tôi. Tạm biệt em tại quán, tôi lên xe phóng về nhà, tâm trạng vui phơi phới.

Quả thật nhà tôi hôm nay có khách quý, trong lúc đánh xe vào gara tôi đã kịp nhìn thấy một chiếc xe khác đậu ở truớc cổng. Vừa buớc vào phòng khách, mẹ tôi đã đon đả kéo tôi vào giới thịêu:
- Giới thiệu với anh chị và cháu, đây là Bình, con trai nhà tôi. Hiện đang quản lý công ty thay cho tôi. Thằng con zai mà tôi hay nhắc với anh chị đó!

Hai vị khách trung niên nheo mẳ nhìn tôi cuời hài lòng, còn cô gái kia thì có vẻ không để tâm lắm. Rõ ràng là tôi bắt gặp cô ta nhìn tôi, bĩu môi kiểu chê bai, tôi có làm gì cô ta đâu cơ chứ

Mẹ tôi thì chắc không để ý, bà tiếp tục giới thịêu

- Đây là bác Kim với bác Thành, là bạn chơi cùng mẹ từ hồi còn là học sinh, cũng là đối tác làm ăn lâu dài với công ty nhà mình, kia là em Lan, con gái hai bác ấy, kém con 3 tuổi đấy. Hai đứa làm quen đi!

Tôi cố vẽ nụ cuời tuơi hết mức có thể, lịch thiệp hết mức quay ra chào hỏi cô gái ngồi ngay trước mắt, cô ta hanh chóng đáp lại bằng câu nói hờ hững " chào anh" guơng mặt không cảm xúc, tôi biết ngay từ cái nhìn đầu tiên cô ta đã không ưa tôi. Biết ngay cuộc gặp gỡ của các vị bô lão ngàu hôm nay chỉ là cái cớ, mục đích chính cũng ko ngọai trừ khả năng mai mối. Không để mẹ mất mặt với hai cố hữu, tôi tỏ ra ga lăng trong bữa ăn, liên tiếp gắp đồ ăn cho cô ta, còn cô ta cũng giả vờ đón nhận thành ý của tôi, mặc dù thái độ như muốn ném hết chỗ đồ ăn tôi gắp cho chó ăn. Với tôi, cuộc gặp gỡ này hòan tòan thất bại.

Chờ ba vị khách quý ra về. Mẹ tôi vui mừnh kéo tôi vào nhà, dò hỏi xem ý tôi có thích cô ta không?
Thích hay không thích thì quan trọng gì, vấn đề là cô ta rất ghét tôi. Dù có đứt dây thần kinh thị giác thì tôi vẫn rõ điều đó

Mẹ tôi cố gắng dò la suy nghĩ của tôi, nhưng lần này tôi quả quýêt với mẹ là tôi sẽ không yêu ai qua mai mối kiểu này, tôi sẽ tự đi tìm, khỏi phải nói bà bực dọc như thế nào khi nói câu
- Chờ anh tự đi tìm thì có khi tôi chui xuống lỗ ở rồi!
Nói đọan, bà đùng đùng tức giận bỏ lên gác. Tôi thật chẳng biết làm sao để vẹn cả đôi đuờng. Nghe theo mẹ thì lại trái với ý tôi, mà theo ý tôi thì lại phật lòng mẹ. Đã thế tôi phải chinh phục bằng đuợc em Trúc, về ra mắt mẹ để mẹ khỏi càu nhàu mới đuợc. Nhưng e là cơ hội này rất mong manh, phải đợi tới ngày mai, chờ câu trả lời của em mới được.

Đúng như những gì em hứa hẹn truớc từ hôm qua, giờ nghỉ trưa, tôi thấy màn hình nổi lên dòng chữ my first love. Đó là cái tên tôi mạo muội lưu vào danh bạ, còn khéo léo khắc vào cả trong trí nhớ. Đúng vậy, em chính là nguời đầu tiên khiến trái tim tôi rụng động, đau đớn và đấu tranh dữ dội. Tôi bình tĩnh nghe máy:

- Anh đây.
- Chào anh ạ, hôm nay em gọi cho anh để trả lời anh về đề nghị ngày hôm qua. Em rất cảm ơn ý tổ của anh, nhưng mà....
- Có phải em đang lo công việc cho Tùng không?
Tôi cắt ngang lời em, em ngập ngừng phân trần:
- Thú thật thì anh Tùng đang gặp chút trục trặc, anh ấy học thiết kế lần truớc có đi xin vịêc nhưng lại bị công ty nợ ba tháng luơng, hòan tòan anh ấy không có tài chính để trang trải.
- Thế này, bên anh đang mở rộng xuởng sản xuất, em có thể nói với Tùng nếu không ngại thì về làm kĩ thụât cho anh, cũng đơn giản thôi. Chỉ là bóc tách chi tiết trên bản vẽ, hệ thống lại các mục, kích cỡ chi tiết và giao lại cho công nhân làm. Anh nghĩ việc này không làm khó Tùng đâu.

- Bọn em có làm phiền anh quá không ạ?
- Có gì mà phiền, em yên tâm đi, anh trọng dụng nguời làm đuợc việc chứ ko chỉ dựa vào quen biết đâu. Làm tốt thì có thuởng xứng đáng, còn làm ko tốt còn bị phạt nữa. Em và tùng gửi CV vào mail cho anh, khi nào check mail xong, mọi thứ ok thì em và Tùng có thể bắt đầu làm việc luôn.

- em cảm ơn anh, em sẽ bảo tùng gửi mail cho anh sớm. Anh nghỉ trưa đi. Em chào anh!

Trong khi đầu dây bên này tôi chưa kịp nói gì thì em đã vội cúp máy. Tôi không thể lý giải tại sao mình lại tạo cơ hội cho Tùng làm việc ở công ty mình, đó không nằm trong kế họach ban đầu của tôi. Nguời tôi muốn gíup đỡ và tiếp cận chỉ là Trúc mà thôi. Nếu lỡ hai người họ làm cùng một nơi, có khi nào mình đang nối giáo cho giặc không? Càng nghĩ tôi càng thấy mình điên. Nhưng có lẽ vì tha thiết muốn Trúc ở gần mình quá nên khi quýêt định điều đó, lý trí của tôi đã đi sai đuờng. Mặc kệ, dù sao xét về phuơng diện công việc, Trúc là nguời gần gũi tôi hơn cả. Việc gặp gỡ khách hàng em buộc phải phụ trách đi cùng tôi. Khi ấy thiếu gì cơ hội tấn công.

Sau khi xem bản CV của hai người, tôi chính thức tuyển họ vào làm việc cho công ty tôi. Trúc phụ trách phần nhiều về khách hàng, những tài lịêu liên quan và những đề án mới. Còn Tùng thì đuợc xếp vào phòng kĩ thụât, làm việc chung với mấy anh em thiết kế đồ họa. Có thể nói, với việc sắp xếp này, tôi hòan tòan có thể yên tâm, hơn nữa, hai nguời họ làm việc rất siêng năng, chăm chỉ, tôi không có việc gì phải chê trách cả. Tuy nhiên, nếu khách hàng đề nghị sửa lại bản vẽ, thì lại chính là cơ hội tốt để hai nguời đó gặp nhau.

Hôm nay có một đối tác nước ngòai hẹn gặp đại dịên của công ty, họ muốn trực tiếp đến xem những sản phẩm trưng bày ở showroom, những bản thiết kế mới nhất mà công ty sắp tung ra thị trừơng. Đây là cơ hội tốt để Trúc cọ xát với khách hàng, hơn nữa, lại là lý do chính đáng để chúng tôi có thể bên nhau cả ngày.

Tôi quả là đánh giá không sai về em, em làm việc gì cũng cẩn thận, truớc khi đi gặp khách, em đã chuẩn bị tất cả những gì cần nói, ngắn gọn mà lại có sức thuyết phục cao, khả năng giao tiếp tiếng anh của em cũng không tồi. Tôi có thể để ý thấy khách hàng rất hài lòng về sự chuyên nghiệp trong cách làm việc của em, và đánh giá cao về những sản phẩm của công ty. Ngay sau đó, công ty đã dành được một bản hợp đồng khá béo bở. Nếu lần này thành công, thì lợi tức của công ty trong quý đầu tiên của năm sẽ tăng hơn năm ngóai rất nhiều.

Tiễn khách về, tôi thở phào nhẹ nhõm, có lẽ Trúc vẫn hơi hồi hộp mặc dù mọi thứ đã ok, nhưng em đang vui, thi thoảng lại mỉm cuời ngầm chúc mừng cho sự thành công đầu tiên của mình. Tôi không tiếc một lời khen ngợi:

- Đầu tiên là chúc mừng em nhé, lần đầu tiên đi gặp khách lớn như thế này mà em đã làm rất tốt. Hơn nữa lại gíup công ty có đuợc một hợp đồng lớn. Cảm ơn em!

- Là em gặp may thôi, cũng mừng vì không gặp trục trặc gì. Vả lại, đây là trọng trách của em mà, sao lại cảm ơn em!

- Anh không nghĩ là em gặp may đâu, đó chính là năng lực thật sự của em. Có lẽ anh phải mời em ăn một bữa để mừng cho hợp đồng này buớc đầu suôn sẻ. Hay là mình đi ăn luôn nhé, giờ sắp tan sở rồi.

- Cảm ơn lời mời của anh, nhưng tiếc là hôm nay em có hẹn đi ăn với anh Tùng rồi. Để dịp khác đuợc không anh?

Những tưởng sẽ mời đuợc em một bữa cơm dễ dàng, ai ngờ em lại có hẹn với gã Tùng đáng chết kia, tôi chưng hửng cố giấu nuối tiếc và sự ghen tị vu vơ vào lòng, mặt xám ngoét đánh xe đưa em về trước cổng công ty. Về đến nơi thì thấy Tùng đã chờ em ở cổng. Gã nhìn thấy tôi cũng gật đầu chào. Hai nguời họ nói gì với nhau, còn nắm tay nắm chân rất tình tứ trứoc mặt tôi. Không hiểu sao tôi thấy trong lòng dâng lên cảm giác khó chịu vô cùng, tôi trút giận vào cái vô lăng, hậm hực đánh xe về.

Mỗi lần chứng kiến hai nguời họ nói chuyện thân mật tình cảm với nhau là tôi lại trở lên nhỏ nhen hơn bao giờ hết.
Hết lần này đến lần khác, tôi viện lý do này lý do kia để mời em đi ăn một bữa, cố gắng gần gũi em thêm một chút, nhưng càng cố gắng bao nhiêu thì tôi duờng như càng bị đẩy ra xa bấy nhiêu.
Tôi bắt đầu soi mói từng lỗi sai của Tùng, phóng đại lỗi sai bằng con kiến ấy lên để có cớ trách mắng cậu ta. Những lần như vậy, Trúc lại thay mặt cậu ta xin lỗi tôi và hứa sẽ ko để những sai lầm ấy tiếp diễn nữa. Càng thế, tôi càng muốn điên lên. Tại sao em cứ mở mịêng ra là bênh hắn chằm chặp như thế.

Một hôm, tôi nghe phong phanh mấy nhân viên cấp duới nói rằng tháng tám này là Trúc và Tùng sẽ tổ chức đám cuới. Không biết thông tin này có đáng tin cậy hay không, nhưng chỉ còn hơn hai tháng nữa thôi là đến tháng tám, họ nói năm sau mới tổ chức đám cuới, tại sao bây giờ lại gấp như thế? Cả bủôi tôi không thể tập trung làm đuợc vịêc gì, thông tin ấy không khác gì một cú giáng thật đau vào đầu tôi. Tôi trở lên bấn lọan, không lẽ tôi là kẻ thua cuộc. Không lẽ tôi hết cơ hội thật rồi sao?

Không thể đuợc, tôi không thể chịu thua như thế đuợc. Chừng nào Tùng còn làm nhân viên của tôi. Tôi sẽ có cách đối phó với cậu ta.

Có lẽ thông tin họ sắp làm đám cuới là có thật, thời gian gần đây thấy họ cứ tíu tít như đôi chim non, Trúc cuời nhiều hơn, điều mà em chưa bao giờ làm với tôi. Tôi thấy chạnh lòng ghê gớm. Có bao giờ em nhận ra là tôi đã yêu em một cách cùông dại và mù quáng đến thế nào không?

Lăn lộn trên thuơng trừong vài năm, tuy chưa nhiều nhưng cũng đủ để tôi trở lên thủ đọan và tàn nhẫn hơn bao giờ hết. Để đạt đuợc những thứ mà tôi muốn, tôi bất chấp mọi thứ. Tôi chưa từng chịu khuất phục truớc bất cứ ai. Cho nên, Tùng bất đắc dĩ trở thành nạn nhân của tôi

Một ngày đẹp trời, tôi nhâm nhi ly cà phê buổi sớm, trong lòng cảm thấy khoan khóai vì những gì sắp sửa ập đến. Tiếng gõ cửa dồn dập, sau đó là guơng mặt thất thần của Trúc. Duờng như có thứ gì ghê gớm lắm vừa xảy ra. Trúc cầm sấp giấy tờ, bấn lọan giải trình về những gì mà cô ấy vừa đón nhận. Rồi đưa laptop cho tôi xem hình ảnh hịên lên trên màn hình
- Anh Bình, bản thiết kế mới ngày mai phải giao cho khách hàng, tahi sao công ty đối thủ lại tung ra bản demo giống như bên mình 100% như vậy? Đây là sản phẩm độc quỳên mà khách hàng đích thân giao cho chúng ta làm, tại sao bên họ lại có đuợc?

- Anh không biết, sao lại như vậy đựơc? Gay to rồi, lần này chúng ta làm sao mà ăn nói với họ đây? Bên đối thủ tung bản này lên trang web lâu chưa?

- Mới sáng nay thôi, em nhìn thấy lập tức mang sang cho anh ngay. Không lẽ công ty mình có nguời giở trò?

Tôi vò đầu bứt tai, không bíêt nên làm như thế nào, chuyện này chưa từng xảy ra. Trúc lo lắng đứng nghe chỉ thị của tôi, tôi thở dài, mệt mỏi nói.

- Bình thừơng tất cả các sản phẩm đều do bên mình thiết kế sau đó đưa cho xuởng sản xuất. Nhưng lần này tòan bộ bản vẽ đều là do khách hàng làm, họ chỉ nhờ mình sản xuất và lắp ráp sản phẩm sau đó chuyển đi, hòan tòan bên phòng kỹ thụât đều không biết về sản phẩm mới này. Tối hôm qua anh đích thân giao tận tay cho Tùng, chỉ có Tùng biết về bản vẽ này thôi. Thật sự, Tùng chính là mối nghi ngờ lớn nhất!

Trúc thất thần đánh rơi tập giấy tờ trên tay, mịêng lắp bắp
- Ý anh là anh Tùng là nguời tiết lột thông tin về sản phẩm này cho bên họ ư?
Tôi gật đầu, thở một cách khó khăn, trấn an em
- Anh chỉ nghi ngờ thế thôi, chứ chưa dám khẳng định. Anh sẽ tìm hiểu việc này, nhưng truớc mắt, phải làm sao để ăn nói với khách hàng đã.

- Để em nói chuyện với họ, biết đâu....

- Không,anh là giám đốc của công ty, xảy ra chuyện này anh phải đích thân ra mặt gỉai thích với họ, em cứ lo phần việc của em đi, còn chuyện của Tùng em không cần lo lắng quá, anh sẽ điều tra rõ.

Trúc cảm ơn tôi rồi lặng lẽ buớc ra khỏi phòng.

Chiều, tôi trịêu tập tất cả nhân viên của công ty vào họp. Không khí khá căng thẳng, không ai dám lên tiếng. Còn tôi thì quát tháo inh ỏi như tác phong hằng ngày. Có lẽ Trúc đã nói cho Tùng nghe về chuyện này, nên từ đầu đến cuối cậu ta đều im lặng cúi đầu. Một lát, cậu ta từ từ đứng lên xin đuợc giải thích:
- Thưa giám đốc cùng tòan thể mọi nguời, đúng là hôm qua giám đốc đã giao cho tôi bản vẽ, yêu cầu tôi sắp xếp các chi tiết của bản vẽ, sáng nay giao cho xuởng sản xuất, nhưng mà ko hiểu sao sáng sớm hôm nay bên công ty đối thủ lại tung ra một sản phẩm gíông ý hệt. Tôi không hiểu tại sao lại có chuyện đó, nhưng tôi dám cam đoan là tôi không hề bán bản vẽ ấy cho họ.

Cả phòng họp nhốn nháo bàn tán, tôi giải thích cho họ hiểu bản vẽ lần này là sản phẩm bí mật của khách hàng nên chỉ có tôi, Trúc, và Tùng biết. Chuyện xảy ra như thê này, là tổn thất to lớn cho công ty cả về mặt uy tín lẫn tiền bạc. Mọi nguời nhao nhao kêu tôi phải làm cho ra lẽ. Nguời thì nghi cho Trúc, nguời thì đổ lỗi cho Tùng.

Tôi đập bàn yêu cầu mọi nguời trật tự, rồi lôi trong ngăn bàn một tập giấy tờ, chia cho mỗi nguời một bản, ai nấy nhìn dòng chữ trên tờ giấy đều sửng sốt kêu lên.

Trúc nhìn luớt qua tờ giấy, em bấn lọan đến mức ngồi phịch xúông ghế, còn Tùng thì đứng im như pho tuợng, mịêng ko ngừng tự hỏi.
- Tại sao lại thế này.

Lúc này tôi mới lên tiếng phân tích cho tất cả nghe!

- Thứ mà tôi vừa đưa cho mọi nguời, chính là thông tin về tài khỏan ngân hàng của Tùng. Hôm nay, ai đó đã chuyển cho cậu ta 150 trịêu, trùng hợp, cũng là lúc bên ta bị mất mẫu sản phẩm. Sáng nay tôi đã cho nguời điều tra, nhà Tùng ở duới quê nhẹ dạ cả tin cho nguời ta vay sổ đỏ, không may bị lừa, ngân hàng đang xiết căn nhà, cùng với việc xảy ra hôm nay, tôi hòan tòan có đủ căn cứ để khẳng định Tùng là nguời bán bản thiết kế ấy.

- Tùng, cậu còn gì để nói không?

Tùng lắp bắp không cất đuợc gịong nói, luôn mịêng kêu ko phải mình làm, cậu ta ko biết gì hết. Còn Trúc thì ko ngừng chất vấn cậu ta:

- Anh nói đi, không phải là anh làm đúng không?


Rồi cô ấy rơi nuớc mắt, tôi nghe lòng mình quặn lên từng cơn. Nhanh chóng, tôi tuyên bố quýêt định cuối cùng là cho Tùng nghỉ việc, đồng thời sẽ giao việc này cho công an xử lý.

Mọi nguời tán thành, ai nấy đều vui mừng vì tôi nhanh chóng tìm ra đuợc con sâu trong công ty. Trúc khóc nhiều hơn, tôi không muốn chứng kiến cảnh đó nên lẳng lặng buớc ra ngòai.

Khi nói ra ý đồ muốn giao việc này cho công an xử lý, tôi đã đóan ra việc Trúc sẽ tìm tôi, xin tôi tha cho Tùng, và quả nhiên tôi đóan không sai. Em. Chủ động hẹn tôi ra quán cà phê, có lẽ mấy ngày nay em suy sụp vì chuyện của Tùng, nên nhìn em rất xanh xao, mặt không có chút thần sắc nào cả. Vừa ngồi xúông ghế, em đã nóng vội đi vào vấn đề luôn. Em tha thiết mong tôi giải quýêt chuyện này bằng tình cảm, đừng để công an can thiệp, nếu không nhất định Tùng sẽ bị xử lý hình sự, trong hợp đồng giữa nguời lao động và công ty, đã có điều khỏan ấy, điều Trúc lo sợ quả không thừa. Nhưng tôi vẫn bình thản, ko phản ứng, Trúc nói gia cảnh gì Tùng rất khó khăn, Tùng là con cả, phải lo cho mẹ già và các em, nếu Tùng gặp chuỵên, họ sẽ sống ra sao. Tôi cuời, nhìn em rồi chất vấn.

- Thật ra em mới là nguời sợ Tùng gặp chuyện nhất, còn gia đình cậu ta chỉ là cái cớ!

Hình như em bị nói trúng tim đen nên ánh mắt vội lảng tránh nhìn đi huớng khác

- Cậu ta thật may mắn khi có người lo cho cậu ta đến vậy. Em biết không? Anh ghen tị với cậu ta đấy!

- Có lẽ do anh ấy nhất thời nông nổi nên mới làm ra việc sai lầm như thế. Con nguời anh ấy thế nào, em hiểu rõ nhất, anh ấy thật sự ko phải là người xấu.

- Em yên tâm đi, anh biết mình phải làm gì mà.

Trúc cảm ơn tôi rối rít rồi lật đật ra về. Tôi ngồi một mình với cốc nâu đá vừa gọi. Tự hỏi không biết mình làm thế có quá đáng không?

Từ hôm tuyên bố đủôi việc Tùng ngay ở công ty, tôi đã thuê nguời theo sát Tùng, đề phòng cậu ta tự đi điều tra đuợc những thứ mà tôi đã sắp xếp. Tình cờ, thám tử của tôi theo chân Tùng đến quán ruợu, có lẽ cậu ta suy sụp rất nhiều, cũng phải, chứng cứ rành rành ra như thế, dù có giải thích thế nào thì khó có thể nhận đc lòng tin từ kẻ khác, kể cả Trúc. Tuy Trúc là vợ sắp cuới của hắn, nhưng tôi biết em là nguời rất biết phân định sự thạat là sự thật, tình cảm là tình cảm, hai thứ đó đuợc tách bạch rất rõ ràng.

Thám tử của tôi chụp đựơc rất nhiều ảnh, cậu ta uống rất nhiều, thậm chí còn không biết tự đứng lên mà đi về. Rồi sau đó cậu ta đi theo một em chân dài vào khách sạn, tòan bộ quá trình đều đuợc chụp lại rất rõ ràng.

Tôi vui mừng vì ko ngờ mình lại vô tình quăng đuợc mẻ luới báu bở như vậy.

Tôi cất sấp ảnh vào ngăn bàn. Chủ yếu là lọat ảnh cậu ta đi vào khách sạn cùng cô gái kia, còn những bức ảnh truớc đó tôi đã đốt hết. Tôi chỉ chờ thời cơ thích hợp để Trúc nhìn thấy nó nữa là xong, lúc đó, màn kịch chính thức hạ màn.

Đôi lúc tôi tự hỏi, mình làm như vậy có quá đáng với Tùng và không công bằng với Trúc hay không? Tất cả mọi thứ, từ việc mất bản thiết kế cho đến chuyện tài khỏan của Tùng bỗng dưng có số tiền lớn như vậy là do tôi bày ra, chính tôi đã đứng đằng sau thao túng tất cả. Đuơng nhiên, tôi chẳng dại gì mà đánh mất bản thiết kệ trong hợp đồng với khách, đó chỉ là bản nháp mà thôi. Thực sự, bản thiết kế ấy chẳng có giá trị gì cả. Tôi gửi mail nặc danh cho bên đối thủ, và không ngờ họ lại tung ra bản demo y hệt, có lẽ bên đó họ đang hả hê lắm vì đánh cắp đc đứa con tinh thần của công ty tôi. Quả đúng là ấu trĩ.

Tôi đang suy nghĩ, không biết có cách gì để Trúc phát hiện ra chỗ hình chụp của Tùng một cách tình cờ và tự nhiên nhất. Tôi mà đưa cho cô ấy xem, thì tôi lại trở lên rất hèn, hơn nữa, điều này có thể khiến Trúc nghi ngờ về độ xác thực của câu chuyện.

Đúng lúc ấy, Trúc vào phòng đưa cho tôi mẫu gỗ mới nhất sắp nhập kho, yêu cầu tôi kiểm tra sau đó báo về cho thủ kho. Hôm nay em thậm chí còn xanh xao hơn mấy hôm truớc. Hình như em mới khóc, có lẽ đêm qua, thế nên tôi thấy mắt em hơi sưng, hơi thất thần. Em có biết là tôi rất đau lòng khi nhìn thấy em trong bộ dạng này hay không? Có một tia hối hận luớt ngang qua đầu, tôi đã suy nghĩ tới việc nên dừng lại. Tôi không muốn thấy em suy sụp hơn nữa. Nhưng mà chuyện đã đến nuớc này, tôi làm sao có thể quay đầu lại?
- Anh kiểm tra giúp em, có vấn đề gì để em báo luôn cho bên xuất hàng.
Tôi chống tay lên bàn, thận trọng dò hỏi em:
- Đêm qua em khóc đấy à? Có biết nhìn em hôm nay rất khó coi không?
Em bối rối đưa tay lên che mắt, mịêng luôn khẳng định không có gì. Nhưng tâm can em đã bị tôi nhìn thấu rồi, sao có thể gạt tôi.
- Em đừng giấu anh, lại chuyện liên quan đến Tùng đúng không?
Em im lặng không trả lời. Tôi tíêp tục tấn công
- Chuyện này có lẽ đã khiến cho cậu ta nhận đuợc những đả kích rất lớn. Và thái độ ko muốn gặp gỡ ai cũng là phản ứng bình thuờng của con nguời. Nhất là em, có lẽ cậu ta cảm thấy có lỗi với em, nên nếu cậu ta không muốn gặp em thì em cũng nên để cậu ta có khoảng không gian một mình, suy nghĩ về tất cả. Khi nào cậu ta thông suốt, nhất định cậu ta sẽ gặp em thôi.

- Sao anh biết Tùng không múôn gặp em?

- Đơn giản, vì anh cũng là đàn ông, nên anh hiểu, đàn ông rất tự cao tự đại, khi mắc phải sai lầm thì rất dễ tự ti, có xu huớng không dám đối diện.

Mắt em bùôn ruời ruợi, giãi bày tâm sự với tôi.

- Mấy ngày nay em rất lo cho anh ấy. Anh ấy không nghe điện thọai, em đến nhà tìm thì lần nào cũng không gặp. Em không biết bây giờ anh ấy đang nghĩ gì? Anh ấy định làm gì?

- Cậu ta sẽ không sao đâu, buồn thì tìm mấy chỗ đông vui để chơi, vài ngày là sẽ lấy lại tinh thần thôi.

Tôi vừa nói, vừa vớ con dao cạo gỗ tên bàn, tỉ mẩn kiểm tra vân gỗ. Không may con dao lệch huớng, cứa vào ngón tay cái, chảy máu, máu thấm xuống tấm gỗ. Trúc hốt hoảng nắm chặt lấy ngón tay tôi, hoảng lọan đi tìm bông băng. Lúc này tôi đang ngồi ở ghế sopha đối diện với bàn làm vịêc. Tôi cừơi, nói rằng vết cắt bé như thế này, không có vấn đề gì. Nhưng em nhất quýêt đi tìm miếng dán urgo cho bằng được. Tôi hồi hộp chờ đợi, không biết em có lục ngăn kéo của tôi và tình cờ phát hịên ra những thứ cần thấy hay không?

Quả thực, sau khi kéo mấy ngăn khác không thấy miếng dán, em đã đụng phải ngăn kéo chứa mấy bức ảnh kia. Tôi căn thời gian, vừa để em kịp nhìn thấy nguời trong bức ảnh đầu tiên, em ngỡ ngàng thò tay vào nhấc sấp ảnh lên, tôi lao đến ngăn cản" Đừng động vào thứ ấy"

Nhưng tay em vẫn không dừng lại, em đã kịp cầm gần hết số ảnh ấy lên. Tôi giật từ tay em thật mạnh.

- Em ra ngòai đi, anh kiểm tra mẫu xong rồi. Báo lại với bên xuất, chiều nay nhập kho.

Em đứng trơ ra như đá, nuớc mắt lã chã rơi

- Anh đưa cho em xem. Em xin anh đấy, đưa đây cho em .

- Không có gì đâu mà em đòi xem, ảnh linh tinh thôi.

- Em nhìn thấy rồi, anh Tùng, nguời trong bức hình chính là anh ấy mà.

Chưa để tôi kịp phản ứng, em đã lao vào cứơp ảnh ra khỏi tay tôi. Tôi cứ nghĩ càng nhìn vào bằng chứng đó, em càng phải khóc to hơn. Nhưng tuyệt nhiên tôi không thấy em khóc nữa. Có phải khi nỗi đau quá lớn, thậm chí việc rơi nuớc mắt cũng trở lên khó khăn hay không?

- Anh xin lỗi, lẽ ra anh không nên để em nhìn thấy mấy thứ này.

- Sao anh lại có những thư này?

- Thật ra, sau hôm đuổi việc cậu ta, anh đã cho nguời theo dõi xem cậu ta có gì khả nghi hay không? Mặc dù chứng cứ rành rành nhưng anh vẫn kiên trì tìm hiểu xem thật sự có phải do cậu ta làm hay không? Dù sao anh vẫn tin cậu ta không cố ý làm ra chuyện này. Nhưng mà anh ko tìm đc chứng cứ chứng minh cậu ta vô tội. Những bức hình này là do thám tử của anh vô tình chụp lại cách đây mấy ngày. Anh không muốn nhìn thấy em đau lòng, anh đã định vứt đi. Nhưng mà....

Tay tôi máu đã ngừng chảy, tôi đặt bàn tay kia lên vai em, ra sức vỗ về

- Anh biết là chuyện này rất khó chấp nhận, nhưng có lẽ cậu ta không cố ý đâu

- Không cố ý ư? Chuyện bán bản thiết kế em đã cố tin anh ấy, nhưng còn chuyện này, mọi thứ rành rành, thử hỏi em phải tin thế nào đây? Tại sao anh ấy lại trở lên như vậy? Tại sao anh ấy lại làm thế với em?

Tôi nghe những lời trách cứ này, thấy tim mình chợt quặn lên đau đớn.

- Vậy em định làm gì?

- Em sẽ gặp anh ấy, em phải làm mọi chuyện sáng tỏ.

Nói đọan, em chào tôi rồi buớc vội ra khỏi phòng.

Một lát sau em quay lại, tự tay dán miếng dán lên vết thuơng chảy máu khi nãy. Hành động này khiến tôi ấm lòng biết bao nhiêu.

Vài ngày sau, Tùng đến tận công ty để tìm Trúc. Tôi không biết giữa họ đã xảy ra chuyện gì, nhưng theo quan sát, mọi việc có vẻ đã đi theo chiều huớng xấu hơn. Cậu ta đứng lỳ ở cổng xả bủôi, còn Trúc thậm chí giờ nghỉ trưa cũng không thèm đi ăn cơm. Cô ấy cứ ngồi cắm cúi ở bàn làm việc, duờng như muốn dùng công vịêc để giết thời gian. Nhưng dù sao trên mặt em vẫn lộ rõ sự bất an.

Tôi sai cấp duới mua cho hai suất cơm, tôi mang một suất đặt ở bàn làm việc, truớc mắt em, tôi bông đùa

- Thắt cổ cũng phải chừa một chút để thở, chăm chỉ mấy cũng phải dành thời gian ăn cơm chứ thưa cô nhân viên mẫn cán.

Em cuời nhạt, nhìn vào suất cơm, mịêng cảm ơn, nhưng lại tuỵêt nhiên không thấy đả động gì, lại tiếp tục nhìn chăm chăm vào màn hình máy tính. Tôi với tay tắt phụt màn hình. Lúc này em mới nguớc lên nhìn tôi.

- Em bíêt Tùng ở duới kia cả bủôi sáng, sao không xuống gặp cậu ta?

Em lạnh nhạt đáp

- Em không có chuyện gì để nói cả. Có gặp nhau cũng chỉ khiến cả hai khó ăn nói thôi.

- Có chuỵên gì à?

- Không có gì, chuỵên linh tinh thôi. Cảm ơn anh vì bữa trưa này, em xuống phòng duới ăn cơm với các cô .

Tôi nắm tay em giật lại.

- Đừng giấu anh, nếu coi anh là bạn, em cứ nói hết ra, rốt cuộc là có chuỵên gì?

Em đặt suất cơm lên bàn, ngồi phịch xuống ghế, mắt em đẫm lệ, mặc dù em khéo quay mặt đi chỗ khác, nhưng tôi đã kịp nhìn thấy.

- Hôm ấy em đã nhìn thấy anh Tùng chơi ma túy đá. Chính hôm em muốn tìm anh ấy để nói chuỵên cho ra nhẽ, mở cửa buớc vào em đã nhìn thấy anh ấy nằm dài ra đất, bên cạnh tòan ma túy. Em.... Không biết phải làm sao cả. Từ hôm ấy em không dám gặp anh ấy nữa. Em sợ lắm. Bố em cũng chết vì ma túy, em thù ghét thứ đó, tại sao anh ấy biết mà vẫn còn sa chân vào???

Em vừa nói vừa khóc nức nở. Quả thật chuyện cậu ta chơi ma túy tôi không hề nhúng tay vào. Là cậu ta tự lao vào. Nhưng nhờ đó mà tôi biết thêm về hòan cảnh gia đình em. Không ngờ em lại bất hạnh như vậy, giờ chứng kiến nguời yêu mình trở lên như vậy, cơ hồ không thể chấp nhận nổi.

- Nhưng em không thể trốn tránh mãi đuợc! Dù sao cũng phải gặp cậu ta một lần. Nếu em sợ đi một mình sẽ khó xử, thì anh sẽ đi cùng em. Đừng lo lắng quá, anh biết bây giờ em cũng đau khổ nhiều lẵm nhưng mà em phải bình tĩnh đối diện. Em ăn cơm đi, anh ra ngòai có chút vịêc.

Tùng quả là một gã lỳ lợm, hắn ta đứng nguyên cả một ngày truớc cổng công ty, mỏi chân thì lại ngồi sang quán trà đá bên kia đừơng nhìn chằm chằm vào tòa nhà tôi đang đứng, thi thoảng tôi có nhắc với Trúc rằng hắn vẫn chờ em ở đó, nhưng em duờng như không tỏ ra bận tâm. Có lẽ lòng em giờ này đang ngổn ngang những suy nghĩ. Khó lòng để biết giờ em đang nghĩ gì. Còn Tùng, sở dĩ không đuợc phép buớc vào trong là vì tôi đã dặn bác bảo vệ như thế. Cho nên, cậu ta chỉ có thể bất lực đứng bên duới trông lên mà thôi. Thật đáng thuơng!
Chiều, tôi đánh xe đi ngang qua chỗ Tùng đứng. Tôi cho dừng xe lại, hất hàm hỏi
- Cậu đứng đây cả ngày, ko thấy mệt sao?
Hắn nhìn tôi vẻ mặt rất hằn học và chứa đầy thù hận. Thậm chí còn ko đáp lại câu hỏi của tôi.
- Khoan đã, hình như tôi ko làm gì đắc tội với cậu, cậu tỏ thái độ ấy với tôi là có ý gì?

Gã hình như hơi mất bình tĩnh, vội lao vào túm cổ áo tôi qua lớp kính xe vừa hạ xúông. Cái siết cổ áo rất chặt, tôi phải khó khăn lắm mới giật đc tay cậu ta ra. Còn gã, gã rít một hơi thật dài, phẫn nộ gằn gịong
- Mày giỏi lắm, mày đóng kịch truớc mặt bao nhiêu nguời, ngay cả Trúc cũng bị mày lừa, là tao ngu nên mới chui đầu vào công ty rác ruởi này củ nhà mày.

Tôi điên tiết, mở cửa xe buớc đến, tôi gần như mất bình tĩnh, hắn dám nói cái công ty tâm huyết của bố tôi là rác ruởi. Tôi tóm cổ áo hắn, đẩy lùi ra phía sau. Đúng lúc nhân viên từ bên trong lũ luợt phóng xe máy qua. Ai nhìn thấy hắn cũng dành cho hắn cái nhìn khinh mịêt. Tôi đành buông cổ áo hắn ra, chờ cho bọn họ đi hết.

Tùng tiếp tục nhìn tôi như muốn ăn tuơi nuốt sống.

- Tao quên mất, trứoc đây mày từng múôn theo đuổi Trúc. Mấy năm sau, mày giả nhân giả nghĩa muốn gíup đỡ tao và Trúc. Nhưng thật sự, mục đích của mày là muốn dìm chết tao. Rồi nhân cơ hội lấy lòng cô ấy.

- Đúng, truớc đây tôi đã từng thích Trúc, kể cả bây giờ cũng vậy. Nhưng những việc cậu đang phải gánh, dù có nhảy xuống sông cũng rửa không hết tội.

Gã hét lên:

- Nhưng tao không làm chuỵên đó. Tại sao tao lại phải chịu trách nhiệm? Chính là mày đã giở trò. Chính mày đã hãm hại tao.

- Chuyện đó không còn quan trọng nữa đâu anh bạn à. Quan trọng là mọi nguời tin là cậu làm, chứng cớ rành rành. Cậu không thể minh oan đuợc đâu.
- Thằng chó! Tùng gầm lên.
Tôi chao đảo sau cú đấm của Tùng, hắn như một con thú điên lao vào tôi, mặc cho tôi ra sức chống trả.

- Anh Tùng, mau bỏ anh Bình ra. May quá, Trúc xuất hiện quá kịp thời, đủ để chứng kiến cảnh Tùng thuợng cẳng chân hạ cẳng tay với tôi. Lời nói của Trúc đối với hắn quả là vẫn còn công hịêu, hắn lập tức buông tôi ra. Sau đó chạy về phía Trúc, tha thiết van xin Trúc nghe hắn giải thích. Khoé mịêng tôi hơi rớm máu,  khốn khiếp thật. Nếu đây ko phải ở truớc cổng công ty thì thằng này đã nhừ đòn với tôi rồi.

- Tại sao mấy hôm nay em không nghe máy, cũng ko chịu gặp anh, anh đã làm gì sai?

- Em không còn gì để nói với anh nữa. Từ giờ đừng đến tìm em, anh để em yên đi. Chuyện của anh khiến em mệt mỏi lắm rồi. Em không muốn nghĩ thêm nữa.

- Trúc à, em tin anh đi, anh không hề bán bán thiết kế đó cho ai cả. Số tiền trong tài khỏan tại sao có anh cũng ko biết. Tất cả là do thằng khốn này làm, em phải tin anh.
Gã chỉ tay vào mặt tôi. Nhưng tôi mặc kệ ko thèm chấp nhất. Để xem ai sẽ tin hắn đây.

Trúc cuời nhạt, em khoanh tay nhìn thẳng vào mặt gã.

- Anh Tùng, con nguời của anh trứơc giờ luôn biết đâu là giới hạn, nhưng sự việc lần này xảy ra thì đã đủ để chứng minh rằng em nhìn nhầm, con nguời anh biết sai ko biết sửa, liên tiếp mắc sai lầm. Rồi anh ung dung đổ lỗi lên nguời khác một cách vô lý. Anh Bình là giám đốc của cty, ko lẽ anh ấy tự lấy dây buộc vào cổ mình ư? Anh ấy làm thế để đuợc gì?

- Là hắn muốn đối phó với anh, em phải tin anh, tòan bộ lời anh nói đều là sự thật. Thật sự hắn ta nhận anh vào làm ko phải vì muốn gíup đỡ anh, là hắn muốn đẩy anh vào chỗ chết.

- Em đã rất muốn tin anh, nhưng sau những lần ấy, em lại càng thất vọng. Anh ko những phản bội lại công ty, mà còn phản bội lại ý tốt của anh ấy. Còn nữa, chính anh đã giết chết tình yêu của chúng mình rồi.

Tôi lại gần, nắm lấy cánh tay Trúc, cơ thể em đang run lên vì bật khóc. Tùng vẫn lơ ngơ ko hiểu chuỵên gì.

- Chuyện này thì có liên quan gì đến chuyện tình cảm của chúng mình chứ?
Tôi lên tiếng
- Đuơng nhiên chuyện này ko liên quan, nhưng chuyện cậu vào khách sạn với một cô gái khác và còn chơi ma túy. Hai lý do ấy đã đủ để khiến Trúc đau lòng chưa? Bản thân cậu hiểu rõ , bố của cô ấy chết vì lý do gì, vậy mà cậu ko biết đuờng mà tránh, đằng này, cậu lao vào chơi mấy thứ chết nguời đó. Thử hỏi, cậu bảo tRúc phải tin cậu thế nào đây?

Hắn lúc này mới chịu im miệng, lắp bắp thanh minh thanh nga, nhưng Trúc ko còn đủ bình tĩnh để nghe hắn giải thích nữa. Em lùi lại mấy buớc, lắc đầu, tràn đầy sự thất vọng.

- Em hỏi anh, anh chỉ cần trả lời " đúng" hay " sai"
Chuyện anh đi cùng cô gái khác vào khách sạn có đúng không? Là anh chơi đá có đúng không?
Gã biết mình ko thể chối đuợc, nên im lặng vài giây, hắn khó khăn để lên tiếng thừa nhận.

- Đúng, nhưng mà em phải nghe anh giải thích.

- Thôi, nhiêu đó là đủ rồi. Em ko cần nghe thêm nữa. Anh Tùng à, em rất thất vọng về anh. Mấy năm qua chúng ta đã hạnh phúc như thế não còn tính đến cả chuyện đám cuới. Hết... Hết... Thật rồi, mình.... Chia tay đi!!!

Tôi khá bất ngờ khi Trúc nói ra điều này. Không thể tin đuợc là cô ấy có thể tuyệt tình như thế. Đàn bà khi bị đàn ông làm tổn thương, chẳng lẽ lại dứt bỏ hết như thế hay sao? Tận cùng của đau khổ, nguời ta sẵn sàng quăng hết tất cả.???

- Em nói sao? Em nói chia tay là chia tay à? Em có biết là mình yêu nhau bao lâu rồi không? Tại sao em ko chịu tha thứ cho anh?

- Em có thể tha thứ chuyện anh lên giuờng vs nguời phụ nữ khác nhưng em sẽ ko tha thứ khi anh đụng đến đá dù chỉ một lần. Xin lỗi, em ko đủ bao dung như vậy. Anh về đi.

Trúc xoay vai buớc đi, em lên xe máy, lao thẳng đi, hòa vào dòng nguời đông đúc, mặc cho Tùng níu kéo cỡ nào.

Lúc này, tôi đuợc dịp cuời hả hê, dù tôi có đấm trả hắn 10 cú thì cảm giác vui suớng thỏa mãn cũng ko thể bằng lúc này.

- Game over, cậu thua rồi!!

- Mày bỉ ổi lắm, để xem mày duơng duơng tự đắc đuợc bao lâu. Nhất định Trúc sẽ thấy rõ bộ mặt đểu giả của mày.

- Ồ, vậy sao, tôi đang chờ đấy!!!!

Nói đọan, tôi ung dung buớc lên xe, bỏ lại một gã ngốc ngếch đang tự đấm tay vào cột điện. Suy cho cùng, cậu ta ko phải là đối thủ của tôi.
Dù sao cậu ta cũng mãi chỉ là một thằng nhóc khờ dại mà thôi.

Tối đó tôi đích thân đi tìm Trúc. Tôi biết sau chuyện em nói chia tay với Tùng chiều nay, thì giờ này em đang rất suy sụp. Để nói ra những lời nói đó, hẳn là em rất đau lòng.

Tôi tìm đến nhà em, đèn bên trong tối om, nhưng ngó vào cái khóa cổng thì ko thấy khóa trái. Có lẽ em đang ở trong nhà. Trời tối thui sao em không bật điện?

Tôi đánh liều mở cửa buớc vào. Bên trong tối om, tôi dùng địên thọai làm đèn pin, miệng gọi tên Trúc, dò dẫm buớc vào trong. Mày mò một lúc, tôi tìm đuợc cái công tắc điện, tôi bật đèn, trả lại ánh sáng cho căn phòng. Trúc ngồi lặng lẽ ở ghế, co hai đầu gối lên và úp mặt vào đó, từ đầu đến cúôi đều không thấy em lên tiếng. Tôi bạo dạn lại gần , đặt một bàn tay lên vai em. Em nguớc đôi mắt đỏ, ngấn nuớc nhìn tôi, mái tóc rối tung bết vào mặt. Nhìn em mà lòng tôi quặn lên đau đớn. Tình yêu mà em dành cho Tùng nhiều hơn những gì tôi nghĩ, trong lòng tôi trào dâng cảm giác ghen tị. Lịêu có bao giờ tôi nhận đc thứ tình yêu này từ em?

- Em ở nhà sao ko bật đèn? Anh gọi sao em không lên tiếng?

- Tùng đến tìm em, em ko có cách nào cả.

- Dù sao em cũng đã nói rõ với cậu ta rồi mà. Em cần gì phải trốn chạy như thế. Trong công việc em quýêt đóan bao nhiêu, sao với tình cảm em lại yếu đuối như thế chứ?

- Vì anh ấy là nguời đầu tiên mà em yêu. Là nguời đầu tiên em hết lòng hết dạ. Với ai cũng thế thôi. Anh cũng đã từng yêu, lẽ nào anh ko hiểu.

Tôi im lặng vì ko bíêt nên trả lời thế nào, truớc giờ tôi có yêu ai thật lòng đâu, lên gjuờng vài bữa chán thì đuờng ai nấy đi. Ko ràng buộc, ko mất thời gian.

- Sao anh đến đây?

- Anh lo lắng cho em nên mới đến tận đây, nhìn thấy em như thế này anh buồn lắm, anh làm sao có thể yên tâm đuợc.

- Em không sao đâu. Anh đừng lo.

Thở dài, tôi nắm hờ lấy tay em, mặt đối mặt, tôi ồn tồn dùng lời nói an ủi em

- Nếu bùôn quá thì cứ khóc một lần cho thỏa, nhưng ngày mai nhất định ko đuợc ủ rũ nữa. Làm sao anh có thể làm việc đuợc khi mà đầu óc lúc nào cũng lo lắng cho em cơ chứ.

Trúc ngẩn nguời sau câu nói của tôi. Em bật cuời, đứng dậy, lảng tránh cái nhìn tha thiết từ phía tôi. Tôi tiếp lời.

- Anh không muốn nói chuyện tình cảm của mình vào lúc này, nhưng anh muốn em biết, phía sau em luôn có nguời lo lắng cho em, quan tâm em. Vậy nên em đừng làm nguời đó phải hao tổn tâm trí vì em nhiều như thế. Có đuợc không?

Trúc không trả lời, phần vì bối rối, phần vì ko biết nên phản ứng thế nào.
tôi chuyển đề tài ngay sau đó.

- Ây, anh thấy không khí trong này không ổn, hay là mình ra ngòai đi ăn cái gì đi, thay đổi không khí một chút, tâm trạng sẽ tốt hơn đấy. Em vẫn chưa ăn gì mà, em thay đồ đi, anh ra ngòai đợi. Phân vân một lát cuối cùng em cũng chấp nhận đi ăn cùng tôi.

Chúng tôi lang thang trên đuờng, ghé tạm một quá ăn vặt, nhưng hình như chỉ mình tôi ngồi ăn, còn em thì thẫn thờ như nguời mất hồn. Mặc cho tôi hối thúc thế nào, em cũng ko thèm động đũa. Em nói em ăn ko thấy ngon mịêng. Tôi đành chịu,ko biết phải làm gì hơn.

Hơn 9h tối, tôi lái xe định đưa em về, ngồi trong xe, em im lặng không nói gì. Tay cầm cái điện thọai đã tắt nguồn, nâng lên rồi lại hạ xuống. Tôi bảo.

- Em lo lắng thì gọi cho cậu ta một cuộc. Có thể giờ này cậu ta đang chờ em ở nhà đó.

- Không, em có chuyện gì để nói đâu, anh chở em di dạo một lát có đuợc không? Em chưa muốn về nhà lúc này.

Tôi chợt nảy ra một ý tuởng rất hay ho.

- Em đi Bar bao giờ chưa?

Em lắc đầu, tôi gợi ý ngay:

- Chưa đi thì thử một lần cho biết, anh có chỗ này vui lắm, đảm bảo vào đó rồi là em hết buồn liền.

- Nhưng mà....

- Không nhưng nhị gì cả, có anh đi cùng em còn lo gì.

Chưa kịp để em suy nghĩ, tôi đã đánh xe cho chạy thẳng về hứơng quán bar. Quán này là quán quen của tôi. Ở đó có vài chiến hữu từ hồi còn là sinh viên. Tựu chung, tòan là cậu ấm cô chiêu ko có việc gì làm. Lên bar lên sàn nhảy nhót vui chơi cho qua ngày.

Có lẽ Trúc nói thật, em chưa vào đây bao giờ nên chỉ dám rụt rè buớc theo sau tôi. Nhân viên niềm nở đón tôi từ bên ngòai. Nhanh chóng chúng tôi đuợc sắp xếp một bàn bên trong góc. Nhạc sập sình, vài nguời có tí men lên nhảy nhót lung tung, chân tay khua khoắng lọan lên.

- Em uống gì? Nuớc ngọt nhé!!!!

Em gật đầu, tôi kêu nhân viên mang cho tôi chai ruợu và vài lon nuớc ngọt. Chốc chốc lại thấy em ngó nghiêng đám nguời đang hăng say nâng ly, nhún nhảy.

- Em thấy không khí ở đây thế nào?

- Cũng vui, nhưng em chưa quen

- Không sao, ngồi một lát là em bắt nhịp đựơc không khí trong này thôi. Thi thoảng buồn buồn anh lại chui vào trong này, uống vài ba ly, nhìn bọn họ nhảy múa là thấy đỡ stress hơn bao nhiêu.

Trúc mỉm cuời, khui chai nuớc ngọt lên uống một hơi. Tôi cố ý hỏi

- Truớc giờ Tùng chưa bao giờ đưa em đến những nơi như thế này à?

Nét mặt tuơi vui của em ngay lập tức chuyển qua trạng thái khác. Em lạnh nhạt nói

- Em không muốn nghĩ về anh ấy nữa.

- Ồ, xin lỗi, anh vô duyên quá. Cứ nhắc đến tên cậu ta để em lại bận lòng.
Là tôi cố tình, tôi biết bây giờ là lúc mà em yếu lòng nhất. Có đuợc em hay không, chỉ dựa vào khoảnh khắc này.

Tôi để ý, từ lúc nhắc đến Tùng, em trầm mặc hơn hẳn. Có lẽ em lại đang nhớ về hắn. Tôi ghìm nén sự ghen tuông của mình, cố tỏ ra không có chuyện gì. Đột nhiên, em đề nghị tôi cho em uống thử một ly. Đuơng nhiên là tôi chấp thuận ngay. Cơ hội này ngàn năm có một. Tôi gọi nhân viên mang thêm ly nữa, rót cho em ngay, cả hai cụng ly, em đưa rượu lên nhấp một ngụm thì nhăn mũi, chê ruợu này khó uống.

- Anh có cách, em đổ một chút nuớc ngọt vào, huơng vị sẽ khác ngay, trứoc bọn anh tòan uống thế.

Tôi tiện tay rót nuớc ngọt vào cả hai ly, đưa cho em dùng thử. Quả nhiên em khen dễ uống, không còn cảm nhận thấy mùi ruợu nữa.
Nhưng ruợu mà trộn với nuớc ngọt có ga, thì độ nặng của nó tăng lên gấp mấy lần. Tôi không dám uống nhiều, vì lát còn phải lái xe về. Nhưng Trúc thì thích thú cái thứ nuớc pha trộn này nên em uống cho đến khi say mèm thì mới thôi. Tôi phải giấu chai ruợu đi thì em mới chịu dừng lại.

Quán càng ngày càng đông. Tôi thanh tóan sau đó dìu em ra xe. Em say bí tỉ không còn biết gì. Lần đầu tiên đuợc nhìn em trong khỏang cách gần thế này, bỗng nhiên dục vọng trong con nguời tôi trỗi dậy. Tôi hôn lên môi em, ôm ghì lấy em, còn em thì say quá, ko biết gì nữa nên vô tình đáp trả lại, con mãnh thú trong nguời tôi không có cách nào để ghìm lại. Thay vì đưa em về nhà, tôi bỉ ổi chở em tới khách sạn.

Tôi tự hỏi, mình có phải là thằng đốn mạt hay không? Tôi muốn có tình cảm từ em, hay tham lam muốn chiếm hữu cơ thể em?

Đó là câu hỏi tôi trăn trở nhiều nhất khi tỉnh dậy vào sáng hôm sau.

Đêm qua, đã xảy ra chuyện đó, là tôi chủ động đưa em đến đây, là tôi đưa em lên giuờng, biến em thành nguời đàn bà của tôi. Còn em, chẳng biết chuyện gì đang xảy ra, ko nhận thức đuợc bản thân mình là một con thỏ non bị một con sói dày vò. Em đã trở thành đàn bà truớc khi đến với tôi đêm qua, tôi ko bận tâm về điều đó, điều quan trọng nhất là em đã là của tôi, cơ thể em, tôi đã đuợc khám phá.

Tôi dậy rót một cốc nuớc, làm một hơi thật sạch, trên giuờng, em quấn tròn trong chiếc chăn trắng tinh, ngủ một giấc ngon lành, tôi tự hỏi ko biết khi tỉnh dậy, em sẽ phản ứng thế nào? Dĩ nhiên là sẽ rất hoảng sợ, nhưng mức độ nào thì tôi ko đóan đuợc. Tôi gọi đồ ăn sáng truớc, qua một đem hao tổn sức lực, bụng dạ giờ đói meo.

Buớc từ phòng tắm ra, tôi thấy em đang ngồi trên giuờng, ngơ ngác nhìn xung quanh, khi thấy tôi, em sợ hãi lùi hẳn vào góc tuờng. Trên nguời tôi choàng duy nhất một cái khăn tắm.

Tôi vội vàng giải thích:

- Anh xin lỗi, lẽ ra tối qua anh không nên đưa em đi bar, ko cho em uống ruợu tới mức say không biết gì. Là anh đưa em đến đây và chuyện đó....

Trúc vẫn còn hoảng sợ, tuy em ko khóc bù lu bù loa lên như những đứa con gái khác, nhưng rõ ràng là em đang rất hoang mang ko biết phải xử sự như thế nào. Em lật đật mặc lại quần áo. Mãi sau em mới lên tiếng chào tôi, toan bỏ về truớc, nhưng tôi níu tay em lại

- Em nói gì đi, sao em cứ im lặng như thế? Anh lo lắng đấy em biết không?

- Chuyện xảy ra như thế này là chuyện cả hai không mong múôn, anh từ giờ đừng để tâm nữa. Quên đi, coi như không có tối qua, em về đây.

- Sao em lại nói như vậy anh không hề có ý múôn xảy ra tình một đêm với em. Chỉ là anh uống hơi nhiều, sẵn lại có cảm tình với em nên mới khiến chuyện đó xảy ra. Anh hòan tòan muốn nghiêm túc với em. Em đừng hiểu lầm.

- Là em tự làm tự chịu, anh ko cần phải áy náy về chuyện này, anh đâu có ép em uống. Em không muốn trách móc ai trong sự việc lần này cả.

- Hay em ở lại ăn bữa sáng rồi về, anh gọi món rồi

- Em không múôn ăn, em muốn về nhà nghỉ ngơi. Hôm nay em xin nghỉ một buổi, đuợc không?

- Đuợccc! Em mệt thì em cứ nghỉ đi, chờ anh chút, anh đưa em về.

- Không cần, em tự về đuợc.

Trúc buớc nhanh ra ngòai, bỏ lại mình tôi chơ vơ đứng bên trong. Không biết em nghĩ gì về tôi nữa? Tại sao em lại ko có động thái nào khiển trách tôi. Hay chí ít, tôi thấy em dù hơi hoảng sợ những vẫn rất bình thản đón nhận. Con nguời em thật khó hiểu.

Tôi không ăn sãng vội thay quần áo định tới công ty luôn. Nhưng ra đến xe thì tôi lại phát hiện ra em để quên túi xách trên xe từ tối qua. Tôi quýêt định mang sang trả lại em.

Tôi vừa đến nơi thì thấy Tùng đang đứng trứơc cổng nhà em, không biết hai nguời họ nói gì, mà tình hình có vẻ rất căng thẳng. Tôi xuống xe, tiến lại gần chỗ hai nguời. Tùng đang chất vấn cả đêm hôm qua Trúc đi đâu? Có thể cậu ta đã chờ em cả đêm ở cổng. Nhân cơ hội tốt, tôi cầm túi xách trao trả cho Trúc ngay trứơc mắt Tùng.

- Của em này, anh ra xe thì phát hiện em để quên. Tiện anh mang qua cho em luôn.

Khỏi phải nói, Tùng ngạc nhiên cỡ nào, từ ngạc nhiên chuyển sang phẫn nộ, gã quay qua hỏi Trúc.

- Đừng nói với anh là đêm qua em ở cùng hắn, em nói đi, không phải đúng không?

Hắn vừa nói, vừa lay mạnh vai em, em mệt mỏi nhìn đi chỗ khác. Không thiết tha trả lời câu hỏi. Tôi sót ruột đẩy cậu ta ra

- Bỏ cô ấy ra, cậu làm cô ấy đau đấy biết không?

- Thằng khốn này, là mày bày trò đúng không? Là mày ép cô ấy! Tao phải đánh chết mày.

Nói dứt lời, hắn định cho tôi một nắm đấm, nhưng tôi nhanh tay đỡ đuợc.

- Đủ rồi, anh muốn biết câu trả lời đúng không? Phải, tối qua em đi chơi cùng anh Bình, là em tự nguyện đi với anh ấy, ko ai ép em cả, anh hài lòng chưa?

Gã duờng như không tin, môi run run...

- Trúc, em nói lại một lần nữa xem.

- Em và anh ấy đi bar, uống ruợu.... Sau đó...

- Em điên sao hả Trúc. Em nghĩ gì mà em lại đi với hắn, em biết bao nhiêu về con nguời hắn. Tại sao em lại.....

- Vậy còn anh? Anh biết bao nhiêu về nguời con gái kia? Anh có biết tên cô ta ko? Tại sao anh lên giuờng với cô ta?

Gã lắp bắp phân trần

- Là do anh say nên anh mới làm vậy...

- Em cũng say như anh đấy, có gì khác nhau sao?

- Em.... Em thay đổi nhiều quá, truớc đây em đâu có buông thả như vậy?

Truớc thái độ lạnh lùng của Trúc, Tùng bất lực ko biết nên nói gì. Tôi đứng nhìn hai ngừơi lời qua tiếng lại một hồi, mãi sau mới lên tiếng.

- Chuyện xảy ra đêm qua, cậu cũng đã rõ, tôi sẽ chịu trách nhiệm với cô ấy, cậu ko cần lo. Cô ấy ko muốn gặp cậu, từ nay đừng làm phiền cô ấy nữa.

- Bình,mày quá xảo trá, tao không thể để cô ấy rơi vào tay mày đuợc. Dù chết tao cũng phải đấu với mày.

Trúc không nói không rằng, em bỏ vào nhà truớc. Tôi nói với Tùng

- Tôi đang chờ xem cậu làm gì đuợc tôi. Sao? Cảm giác của kẻ thất bại như thế nào nhỉ? Cứ từ từ mà tận huởng đi.

Tôi cuời hả hê, buớc lên xe quay về công ty, nhìn qua gương chiếu hậu, tôi thấy cậu ta ném tòan bộ căm phẫn vào xe của tôi. Tôi nghĩ thầm có khi nào gã điên lên, tìm cách giết tôi không?

Những ngày sau đó, Trúc quay trở lại làm việc như bình thường, duờng như em quên mất những chuyện đã xảy ra đêm hôm ấy với tôi. Tiếp xúc với tôi qua công việc, em ko hề có thái độ gì khác. Tôi thấy lạ, làm sao mà em có thể cân bằng lại cảm xúc nhanh như thế. Hay em đã suy nghĩ lại, có khi nào em quay lại với Tùng. Tôi run lên vì cái giả thuyết đấy.

Bẵng đi gần một tháng, mọi việc vẫn đâu vào đó, mọi thứ vẫn diễn ra bình thuờng. Công việc vẫn trôi theo dòng chảy. Tôi có nhờ nguời theo dõi hành tung của Tùng, thi thỏang hắn có tới gặp Trúc nhưng cô ấy hầu như không chào đón. Có lẽ cô ấy đã sớm muốn rũ bỏ. Tôi tạm yên tâm, ít ra thì cũng ko cần lo Trúc sẽ quay lại với hắn.

Rồi một sự cố xảy ra...

Hôm ấy tôi và Trúc đi gặp gỡ khách hàng, buớc từ trên xe xúông, đi đuờng vài bứơc bỗng dưng em ngã ra đất. Tôi vội vàng bế em vào một góc, day thái duơng, bấm huyệt nhân trung mãi sau em mới mở mắt. Giờ nhìn kĩ tôi mới phát hiện ra, mấy ngày nay em gầy rộc đi. Mặt mũi lúc nào cũng bơ phờ. Tôi lo lắng hỏi

- Em thấy thế nào? Đỡ hơn chưa?

- Em không sao, chỉ là bị hạ đừơng huyết thôi. Anh mua gìum em ly trà gừng, em uống vào sẽ đỡ hơn.

Tôi lật đật chạy đi mua, quay lại đã thấy em tựa lưng vào tuờng ngủ một giấc ngon lành, tôi gọi em dậy, cốc trà gừng nghi ngút khói chanh chóng vơi đi. Mặt mũi em hồng hào hơn.

Tôi xót xa nói

- Dạo này việc nhiều, em chú ý ăn uống cho tốt. Đừng để cơ thể suy nhuợc. Anh xót ruột lắm.

- Em biết rồi, mình vào gặp khách đi kẻo họ đợi.

Trên đuờng về, tôi tự ý rẽ vào một phòng khám tư. Không hiểu sao tôi lại quýêt định như thế. Em ngạc nhiên nhìn tôi. Tôi bảo tôi ko yên tâm, cứ phải để em khám một cái cho chắc ăn.

Tôi ngồi ở ghế chờ, gần nửa tiếng trôi qua, không biết khám gì mà lâu thế. Lát sau em buớc ra, tay cầm tờ kết quả. Giờ mới nhìn kĩ, em đi từ trong phòng siêu âm ra, không lẽ....

Em run rẩy nhìn tôi, tôi lấy tờ kết quả trên tay em. Kết lụân : phôi thai 5w4d.

Tôi lắp bắp hỏi lại

- nghĩa là.....

Nuớc mắt em giàn giụa, em khẽ cúi đầu thay cho câu trả lời.

Tôi vỗ nhẹ lên vai em

- Không sao không sao, anh sẽ cứoi em, anh mong ngày này lâu lắm rồi. Nó là con anh, anh sẽ lo cho cả em và con.

- Nhưng em chưa sẵn sàng...

- Rồi sẽ ổn thôi. Rồi em sẽ được làm mẹ, anh đuợc làm cha. Chúng ta sẽ có một mái ấm hạnh phúc. Quên những chuyện cũ đi. Giờ em nên nhớ trong bụng em đang có một em bé. Em biết không??? Làm gì cũng phải cẩn thận.

Thế đấy, tôi bất ngờ đuợc làm cha sau đêm hôm ấy. Trúc đã gặp trở ngại tâm lý mất mấy hôm, là tôi đã đả thông tư tuởng cho em, dần dần, em cũng bình tĩnh để đối diện với sự thật. Em ko còn ủ rũ nữa, thay vào đó là thái độ tích cực hơn. Tôi tìm hiểu thông tin về bà bầu, mua những thứ tốt cho em bé để em tẩm bổ. Tôi nghĩ đến chuyện đưa em về ra mắt mẹ. Nếu biết sắp có cháu, ắt hẳn mẹ tôi sẽ mừng lắm.

webtretho