3 năm lấy chồng là 3 năm tôi sống trong bể nước mắt. Mẹ chồng, chồng nói và đối xử với tôi đầy cay nghiệt mà đời này, kiếp này có lẽ tôi chẳng thể nào quên.


chuyen-gia-dinh.jpg
Ảnh minh họa

Đã từ lâu tôi mang một nỗi hổ thẹn sâu kín trong lòng, chính vì thế tôi không dám thổ lộ chuyện này với bất cứ ai. Tôi đi cũng phải cúi người, ăn cũng phải ăn chậm, nói cũng phải ngó trước ngó sau… Tất cả bởi vì tôi đã lấy được một gia đình chồng giàu có, “danh giá” và nghiêm khắc quá đỗi.

Tôi là con gái Hà Nội, học đại học xong thì tôi lấy chồng. Trước khi lấy chồng, tôi cũng nói rõ với anh rằng tôi không còn là con gái. Anh đồng ý và chấp nhận yêu tất cả những gì tôi có. Sau khi lấy chồng, bố chồng tôi xin việc cho tôi ở một cơ quan nhà nước. Tôi biết ơn chồng và gia đình chồng vì  những điều đó.

Thế nhưng cuộc hôn nhân của tôi chỉ hạnh phúc trong thời gian đầu. Chồng tôi làm trong một cơ quan nhà nước, thường xuyên có người theo đuổi. Anh cũng có tính trăng hoa… Tôi không thể chịu được cái cảm giác chồng mình lúc nào cũng sẵn lòng ngủ với đàn bà khác và có rất nhiều đàn bà vây quanh chồng mình mời gọi.

Tôi đã ghen, thậm chí còn đánh ghen với một người phụ nữ khác. Chính vì thế mà chồng tôi hận tôi. Anh về nhà đánh tôi, rủa tôi trước mặt mẹ chồng. Anh có nói một câu mà cả đời tôi sẽ luôn khắc cốt “Cô là loại đàn bà… có cái quý nhất thì không trao cho chồng”. Lúc này mẹ chồng tôi mới ngã ngửa, con dâu bà không phải là một cô gái ngoan như bà vẫn nghĩ, nó đã “không còn” khi đến với con bà, từ đó bà đối xử với tôi bằng một thái độ khác.

Có năm, thời tiết lạnh căm căm bà không cho tôi tắm bằng nước nóng, bình nước nóng tôi bật lên và vào trong phòng tắm thì bà lấy tay gạt xuống. Có lúc tôi bị ốm sốt đến 39 độ bà thản nhiên mặc kệ. Những khi vợ chồng tôi cãi cọ, bà còn cố đổ thêm dầu vào lửa để chồng tôi đánh tôi đau hơn. Có lần, tôi đi qua trước mặt mẹ để lau nhà, mẹ còn cố ý đá vào chân tôi để tôi loạng choạng suýt ngã.  Lúc bà nói chửi, bà cũng mang những lời lẽ sâu cay ra chửi. Bà nói bóng gió ý tôi là con gái hư, bà bảo tôi gian trá… Những lời chửi như được viết thành bài, cứ như cứa vào ruột vào gan tôi.

Khi tôi sinh con, bà ẵm bồng cháu nhưng không hề quan tâm đến con dâu. Tôi phải giặt quần áo ngay sau khi đẻ 1 tuần. Sữa bột mà đồng nghiệp, người nhà tôi tặng cho tôi bồi bổ sau đẻ, bè lấy bán đi. Có lẽ bà cho rằng, tôi không cần thiết dùng thứ ấy… Tôi nhớ lúc ấy, nước mắt mình trào ra nóng hổi, biết lấy chồng khổ đến vậy, tôi sẽ chẳng bao giờ lấy chồng.

Tôi có nói với mẹ của tôi (mẹ tôi cũng bị bố tôi bỏ khi tôi lên 5 và người em trai tôi lên 2) mẹ không cho tôi bỏ chồng. Mẹ bảo rằng, tôi phải giữ lấy mái ấm. Cuộc đời tôi, tôi đã chọn, đừng để người ta bảo cả nhà bỏ chồng. Mẹ không cho tôi về nhà, thế là tôi lại tiếp tục nhẫn nhịn… Tôi trở thành một người rụt rè, ít nói và luôn có u uất trong lòng.

Tôi có đi tâm sự với các đồng nghiệp về việc bị mẹ chồng đối xử ác. Các chị ấy cứ thắc mắc tại sao như vậy? Ai cũng nghĩ tôi đã làm sai việc gì hệ trọng lắm! Ai chia sẻ với tôi sự tủi thân ghê gớm này? Tôi lấy chồng khi mình đã lựa chọn và suy tính rất kĩ. Thế nhưng tôi vẫn không có được hạnh phúc. Tôi vẫn bị đày đọa bởi những lời nói cay nghiệt hằng ngày của cả chồng và mẹ chồng. Ai đó được lựa chọn, nhưng tôi chẳng có con đường nào