Đứng sau một nụ cười. Bởi vì những cảm giác giấu đi không có nghĩa là nó không tồn tại. Mỗi lần gặp anh, mỉm cười cùng anh, trò chuyện cùng anh lại khiến em hy vọng hơn. Nhưng rồi tại vô vọng mà muốn buông tay. Vì phía sau nụ cười ấy, anh có hiểu được tình yêu không?

***

Gió rít lên từng cơn lạnh buốt, vậy là đông đã về thật rồi. Lang thang giữa phố đêm, hứng cái lạnh của gió, của mưa, một mình, lẽ loi sao mà cô đơn đến vậy... Trong cái lạnh của đông, em thấy lòng mình nhẹ nhàng.

dung-sau-mot-nu-cuoi-3463.jpg

Phải chăng, thời tiết mùa đông cũng như lòng em...

Anh là cơn gió lạ, gió của mùa đông, còn em chỉ là một đám mây nhỏ. Gió chỉ khẽ lướt qua cũng đủ khiến cho mây lạnh đến tê buốt. Đám mây nhỏ cứ nhẹ nhàng dõi theo cơn gió dù biết sẽ chẳng bao giờ đuổi kịp gió. Còn gió cứ vô tình bay mãi mà không biết rằng có một đám mây vẫn mây đang nhìn theo trong vô vọng...

Vậy là em đã quen anh được 7 mùa đông. Suốt 7 năm qua, em luôn bên anh với tư cách là một người bạn thân như mây vẫn luôn bên gió. Người ta nói, nếu bạn có một mối quan hệ bạn bè với một người nào đó kéo dài hơn 7 năm mối quan hệ ấy sẽ kéo dài suốt phần đời còn lại...

Nhưng, với em thì khác, em không biết là mình đang đứng ở nơi nào nữa. Hình như từ "bạn thân" đã trở thành ranh giới ngăn cản tình cảm của hai ta. Em biết, nếu như mình cứ cố gắng phá vỡ cái ranh giới kia thì có thể em sẽ không được ở cạnh anh nữa.

Em sợ điều đó và chọn cách im lặng chôn dấu đi tình cảm ấy. Nhưng anh biết không, dường như tình cảm là một thứ khó điều khiển. Em càng cố quên nó đi thì con tim em càng thêm nhớ nhung và hy vọng.

Anh biết không? Nhiều lúc, em chỉ ước mình chưa từng là bạn để ngay lúc này em có thể đứng trước mặt anh để nói hết lòng mình.

Bởi vì những cảm giác giấu đi không có nghĩa là nó không tồn tại. Mỗi lần gặp anh, mỉm cười cùng anh, trò chuyện cùng anh lại khiến em hy vọng hơn. Nhưng rồi tại vô vọng mà muốn buông tay. Vì phía sau nụ cười ấy, anh có hiểu được tình yêu không?

Theo Lê Vân – blogradio.vn