Phụ nữ vốn đã mỏng manh, khi yêu lại càng cố chấp, dù biết rõ họ vốn không yêu mình, vậy thì đã sao? Chỉ cần bản thân yêu họ, kể cả biết rằng phía trước là vực thẩm, chỉ cần nhìn thấy họ đứng bên kia bờ vực mà đưa tay ra cũng sẽ cam tâm một bước rơi xuống đáy vực ngàn đời.

Sáng thứ hai của một tuần mới, tôi thức dậy với cuốn sổ ghi chú chi chít các công việc cần hoàn thành, nộp báo cáo, chạy deadline, hoàn thành những công việc còn dang dở, và à, trả lời tin nhắn từ hộp thư cá nhân đang sắp nổ tung của mình. Tôi có thói quen trả lời những tin nhắn ngắn gọn trước, rồi đến những câu chuyện dài cần có thời gian đọc và hiểu, vậy là vô tình, tôi đọc câu chuyện vỏn vẹn vài dòng của em: 

- Chị ơi, em yêu một người cũng gần cả hơn năm năm rồi, cũng đã nói ra vì em cũng muốn có một kết thúc cho riêng mình, nhưng chừng ấy thời gian, chừng ấy nỗ lực, mà lòng người vẫn cứ không cảm động, vậy thì em phải biết làm gì với tình cảm của mình đây?

Đừng mang diều thả giữa đồng lặng gió!

Đọc xong những dòng tâm sự của em, tôi chợt nghĩ, yêu đơn phương đã là một thứ tình yêu đau đớn biết nhường nào, vừa âm thầm, lặng lẽ, vừa ồn ào, mãnh liệt, một người phải có biết bao nhiêu can đảm để có thể giữ tình yêu trong im lặng đến năm năm? Năm năm là một đoạn thời gian mà với tôi là đủ dài, đủ để một trái tim dù cứng rắn, vững chải đến đâu cũng sẽ bị bào mòn bởi những vết thương nông sâu, mới cũ trong tình yêu, vậy em đã phải trải qua những cảm giác gì, thật lòng tôi không dám nghĩ. Đặt tay lên bàn phím, tôi bắt đầu nghĩ đến cánh diều và cơn gió, anh ấy là gió, còn em là một cô gái tay đang cố thả cánh diều trong tim.

- Nói ra rồi mà không có kết quả thì cũng giống như việc thả diều ở cánh đồng không gió vậy đó em. Đã lỡ bung diều mà gió cứ không thổi lên thì cứ thu diều lại, cuốn dây vào mà đi sang một cánh đồng lộng gió khác, không phải khi đó diều sẽ còn bay cao và xa hơn một cách dễ dàng sao?

Đừng mang diều thả giữa đồng lặng gió!

- Nhưng em như không thể bước tiếp vì lúc nào cũng nghĩ nhỡ đâu anh ấy quay đầu lại mà chẳng thấy em, dù em biết chuyện ấy cũng sẽ chẳng bao giờ có được khi anh ấy du học ở nơi khác, còn bản thân em cũng đã định cư ở một đất nước cách nhau cả một bán cầu. Vì chẳng biết liệu có còn gặp lại nữa hay không nên em mới nỗ lực như vậy.

Là cách nhau cả một bán cầu, vậy liệu em có biết chỉ khi cả hai cùng đứng trên một đường thẳng thì có thể họ sẽ thấy em khi quay đầu lại trong tầm mười hay hai mươi năm nữa, nhưng em và họ là một nửa vòng tròn, có quay lại cũng chỉ nhìn thấy khoảng cách giữa cả hai mà thôi, em thật sự nhẫn tâm bắt bản thân sống một cuộc sống chỉ biết đợi chờ một người sẽ không bao giờ nhìn thấy mình ngày này qua tháng nọ hay sao? Phụ nữ vốn đã mỏng manh, khi yêu lại càng cố chấp, dù biết rõ họ vốn không yêu mình, vậy thì đã sao? Chỉ cần bản thân yêu họ, kể cả biết rằng phía trước là vực thẩm, chỉ cần nhìn thấy họ đứng bên kia bờ vực mà đưa tay ra cũng sẽ cam tâm một bước rơi xuống đáy vực ngàn đời.

Đừng mang diều thả giữa đồng lặng gió!

- Em cũng đã từng nghĩ mình sẽ phải chờ đợi mãi trong tuyệt vọng, mà em lại chẳng muốn như vậy, nhưng bên cạnh em chẳng có ai, chẳng có ai đưa tay ra giúp đỡ em cả, em biết phải làm sao?

- Nếu lúc nào sống cũng luôn có sẵn người bên cạnh đưa tay ra giúp đỡ thì cuộc đời này sẽ chỉ toàn là những đứa trẻ con lớn xác không thể trưởng thành và cũng chẳng có ai biết cách tự đứng dậy sau vấp ngã cả em à. Đừng nghĩ đến việc dựa dẫm người khác, em có tay chân, có khối óc, có cảm nhận của riêng mình, sao cứ phải nghĩ đến việc vay mượn của người khác những thứ tạm bợ để làm gì?

- Em hiểu rồi, chị có cảm thấy em bi lụy quá không chị, chính em cũng tự thấy mình vô dụng khi mãi giữ khư khư những gì không có thật...

- Bi luỵ là do tâm, tâm cố chấp thì tự nhiên không buông được, ai cố chấp càng sâu thì vết thương càng dày đặc, mà con người cũng chỉ là con người, gắng gượng đến đâu chằn nữa, một lúc nào đó đau quá cũng phải buông tay thôi em.

Đừng mang diều thả giữa đồng lặng gió!

Tôi biết lời mình nói nghe có vẻ nặng nề và cay nghiệt, nhưng nếu không nói cho em biết những thứ cay nghiệt và sự thật nặng nề về cuộc sống vốn không phải màu hồng này thì liệu em sẽ còn cố chấp đến bao giờ với một thứ tình yêu tuyệt vọng như vậy?

Cuộc sống này vốn là một mớ sắc màu hỗn tạp mà mỗi con người chúng ta phải tự tay mò mẫm để tìm kiếm cho mình một sắc màu hạnh phúc riêng. Với vài người yêu đơn phương có lẽ cũng là một màu sắc khác của hạnh phúc, không có bắt đầu sẽ không lo sợ kết thúc, không thể yêu được nữa sẽ có thể nhẹ nhàng buông tay, chẳng ai phải làm tổn thương ai, nhưng đâu phải ai cũng có may mắn để có thể nhẹ nhàng buông tay vì hết yêu như vậy, có người là vì tuyệt vọng, có kẻ là vì cam tâm chấp nhận chúc phúc cho người mình yêu ở bên một người khác, là tan nát đến nhường nào, người ngoài nhìn vào làm sao thấu được.

Đừng mang diều thả giữa đồng lặng gió!

Tình yêu đơn phương cũng giống như giữ một cánh diều xinh đẹp trong tay nhưng lại đứng giữa một cánh đồng lặng gió, thả ra thì sợ cánh diều rơi xuống đất mà vấy bẩn, còn giữ trong tay thì cứ tiếc sự xinh đẹp kia chẳng thể phơi bày. Có nhiều người cố chấp đến mức chỉ vì thích cánh đồng lặng gió kia mà thả cánh diều ra rồi cố sức chạy chỉ với hy vọng sẽ có một lúc nào đó gió nổi lên để đón lấy cánh diều, chạy đến mức đôi chân mỏi mệt, vấp ngã, thương tích đầy mình rồi, cánh diều cũng đã chẳng còn nguyên vẹn thì mới tiếc hận mà buông tha, vậy tại sao ngay từ đầu không bỏ qua sự cố chấp kia mà tìm đến một cánh đồng lộng gió, diều rời khỏi tay liền đón gió bay cao, chân không phải chịu đau, mình cũng không cần gánh đầy thương tích?

Dựa theo câu chuyện của Double's Tumblr

Nguồn: guu.vn

Link:https://guu.vn/dung-mang-dieu-tha-giua-dong-lang-gio-iMNsuKarqvXcp.html