Đừng bao giờ khóc vì người đàn ông làm bạn tổn thương, ba mẹ sẽ đau lòng!

Thu, 29/09/2016 3:34 pm,GMT+7

Phụ nữ sinh ra là để yêu, đàn ông để che chở, bảo vệ, thế nhưng một khi phụ nữ bị tổn thương trong tình yêu thì hãu mạnh mẽ lên nhé! Đừng khóc vì những chuyện đã qua, đừng khóc vì ai đó làm tổn thương bạn bởi vì khi bạn khóc bố mẹ sẽ rất đau lòng...

Gửi những ai đang quay quắt trong tình yêu tan vỡ, hãy một lần nhìn lại quãng đời của mẹ, hãy một lần nhìn những lấm lem của ba khi tan ca về nhà... Những con người ấy mới chính là những người sống vì bạn, yêu thương bạn, mới chính là những người mang ý nghĩa lớn lao trong cuộc đời bạn. Nếu một lần bạn bắt gặp họ trong những vất vả lăn lộn để kiếm tiền nuôi con, bạn sẽ hiểu người đàn ông đang làm bạn tổn thương và khốn khổ thật sự chỉ nhẹ như một cơn gió thoảng, và ý nghĩa của họ tồn tại chỉ là con số không.

Tuổi trẻ của con, nông nổi nhiều hơn lắng lòng. Hành động nhiều hơn suy nghĩ, lý trí chưa thể thắng nổi cảm xúc của con tim. Tuổi trẻ của con, mơ mộng nhiều, hoài bão nhiều, yêu ghét cũng chẳng ít.Tuổi trẻ của con, vấp ngã có, thành công có, chuyện vui có, chuyện buồn có. Tuổi trẻ của con, khóc cười ít nhiều đã muốn bay bổng tự do khỏi vòng tay của ba mẹ. Nhưng vẫn còn quá nhỏ nhoi và thiếu thốn kinh nghiệm để hiểu con sẽ không vững vàng nếu không có những ánh mắt dõi theo của đấng sinh thành.

Và rồi, vấp ngã đầu đời của con, thuộc về tình yêu.

Con giam mình trong phòng suốt cả những ngày dài, đồ ăn mẹ nấu cũng chẳng buồn cầm đũa,. Con bước ra khỏi phòng mỗi sáng với đôi mắt sưng húp, gương mặt thẫn thờ, bước đi lặng thinh. Cứ thế, con cứ giam mình trong mớ hỗn độn, trong mớ tổn thương mà người dưng ban tạo. Cứ thế, con chẳng còn màng đến thế giới xung quanh. Cứ thế, cả căn nhà bỗng trầm đi một bậc. Cứ thế, mọi không gian của gia đình dường như rộng thênh thang.

Con đã chẳng quan tâm rằng, những ngày con chìm trong bão lòng, ba mẹ cũng phiền muộn chẳng yên. Con đã chẳng quan tâm rằng, mẹ đã nấu những món mà thường ngày con vẫn yêu thích. Con đã chẳng để ý rằng, mẹ vẫn đã căng rèm thật sáng sủa để nắng chiếu vào sáng ngâp cả căn phòng con. Con đã chẳng hề hay biết rằng, mẹ vẫn ghé qua thường xuyên lặng lẽ nhìn con nước mắt mỗi đêm. Nhưng mẹ đã không hỏi, đã không nổi giận, chỉ thở dài lặng im. Mẹ hiểu con đang trải qua những gì, và muốn con tự mình đứng dậy sau vấp ngã.

Con đã chẳng quan tâm rằng, ba sau một ngày mệt nhoài ngoài cuộc sống, trở về nhà cũng chỉ biết những lặng câm. Con đã không hiểu rằng, ba dù mệt đến mấy, cũng chẳng hề than thở, cũng chẳng hề tỏ ra chán nản điều gì. Con đã không chịu nhận ra rằng, nỗi buồn lớn nhất của ba, là nhìn thấy con gái của ba tự dày vò mình, làm khổ mình vì một người xa lạ. Con đã vô tâm đến nỗi rằng, đối với ba, ba không muốn con biết ba mệt mỏi thế nào, ba chỉ sợ con sẽ không được vui.

Nỗi buồn của con thì có là gì so với nỗi buồn của ba mẹ nhỉ? Nỗi buồn của con có là gì, so với việc mẹ mang nặng đẻ đau sinh con ra, ba đổ mồ hôi sương máu nuôi con lớn, và rốt cuộc nhìn con với ánh mắt bất lực, khi con không biết yêu quý bản thân mình, bản thân mà ba mẹ ban cho và nuôi dạy,? Khi con chỉ biết nghĩ đến mình, chỉ biết lạc lối trong cuồng si một thời, mà không nhìn thấy rằng, tóc ba đã thêm bạc, mắt mẹ cũng hằn thêm vết chân chim...

Gửi những ai đang quay quắt trong tình yêu tan vỡ, hãy một lần nhìn lại quãng đời của mẹ, hãy một lần nhìn những lấm lem của ba khi tan ca về nhà... Những con người ấy mới chính là những người sống vì bạn, yêu thương bạn, mới chính là những người mang ý nghĩa lớn lao trong cuộc đời bạn. Nếu một lần bạn bắt gặp họ trong những vất vả lăn lộn để kiếm tiền nuôi con, bạn sẽ hiểu người đàn ông đang làm bạn tổn thương và khốn khổ thật sự chỉ nhẹ như một cơn gió thoảng, và ý nghĩa của họ tồn tại chỉ là con số không.

Nguồn: himher