Hạnh phúc gia đình - Đêm cuối với vợ trước khi ly hôn, ai ngờ được rằng ... Đúng là lần cuối có khác, chúng tôi yêu nhau rất thoải mái, không cần nghĩ ngợi

Cưới được 5 năm, tôi đã chán ngấy cô vợ của mình đến tận cổ. Người đâu mà khó tính. Ở nhà với vợ mà giống như đang ở nhà với cai ngục không bằng. Tôi chưa từng thấy thoải mái khi ở với cô ấy vì trung bình một tuần chúng tôi phải cãi nhau đến 5 ngày. Mà chán một nỗi, vợ chồng tôi toàn cãi nhau toàn những chuyện bé cỏn con, chả đâu vào đâu. Ví dụ, tôi quên bỏ quần áo vào máy giặt vợ tôi cũng mắng, ăn xong bỏ bát giữa bàn cô ấy cũng mắng. Cứ như trong mắt cô ấy, tôi là một đứa trẻ hư không bằng.

Không khí vợ chồng tôi căng thẳng lắm, về nhà ăn cơm mà hai người ngồi hai đầu bàn, cắm cúi ăn xong tôi bỏ bát đứng dậy thì vợ bắt ngồi xuống, cầm bát ra rửa. Cô ấy bảo rằng cô ấy đã nấu ăn rồi thì tôi phải rửa bát là chuyện đương nhiên, không thể có chuyện vợ cắm mặt làm việc còn chồng nhởn nhơ hưởng thụ được.

Đấy, chỉ có mấy cái chuyện cỏn con đấy mà tình cảm vợ chồng cứ sứt mẻ dần dần. Nhưng có lẽ, vấn đề lớn nhất của vợ chồng tôi là mãi vẫn chưa có con.

Chúng tôi không phải lười làm chuyện đó, ngược lại, cả hai đều hợp và ham hố. Cũng nhờ có chuyện đó hòa hợp nên chúng tôi mới ở với nhau được lâu như thế. Nhưng rồi một bữa nọ, khi tôi đi làm về muộn, bị vợ nhốt ngoài cửa kiên quyết không cho vào thì tôi đã quyết định viết đơn ly hôn. Tôi bảo rằng nếu cứ kéo dài tình trạng này chắc vợ chồng tôi không thể nhìn mặt nhau được. Ly hôn sẽ cứu vãn tình hình của chúng tôi, chí ít thì chúng tôi cũng có thể giữ mối quan hệ bạn bè.

Ảnh minh họa

Thấy tôi chìa ra lá đơn ly hôn, vợ tôi sốc lắm, nhưng chưa đầy 1 phút sau, cô ấy đã ký cái rẹt rồi đưa lại cho tôi. Tôi cũng sốc. Tôi nghĩ: "À, thì ra cô cũng muốn ly hôn chứ gì? Thế thì được thôi, tôi chiều cô luôn".

Hôm đó trời bỗng dưng đổ mưa lớn, mưa như bão ấy. Vợ tôi chỉ cần nghe tiếng sấm là hồn vía lên mây. Thế nên sau khi đã thỏa thuận 2 người ngủ 2 phòng, cô ấy lại gõ cửa, ôm gối qua phòng tôi xin ngủ cùng. Tôi cười khẩy: "Đấy, thế mà mấy lần cứ nhốt chồng ngoài cửa. Rõ là ích kỷ". Nhưng tôi biết tính vợ tôi, cô ấy không thể nào ngủ nếu có sấm chớp nên tôi cho cô ấy vào ngủ cùng. Trời mưa, giường chật, vợ tôi nằm bên cạnh chốc chốc lại ôm tôi chặt cứng khiến tôi không thể nào ngủ được. Tôi quay sang ôm cô ấy, mùi da thịt mềm mại, thơm thơm của vợ lại khiến tôi không kìm lòng được. Tôi thủ thỉ:

- Đằng ấy có một làm một chuyến "tàu nhanh" để kỷ niệm không?

- Rõ dơ, ly hôn rồi, nhanh với chậm cái gì?

- Thế sao lại còn nhảy vào ngủ với người ta nào?

- Tại sấm chứ bộ. Thôi dịch ra cho em ngủ. Mai phải đưa đơn lên quận luôn đấy.

Nói rồi vợ tôi lại nằm dịch ra. Đúng lúc đó lại có một tia sét đánh ngoài cửa sổ, cây gãy răng rắc. Vợ tôi hét toáng lên ôm lấy tôi chặt cứng. Thấy vậy, tôi chớp luôn cơ hội.

Thế rồi vợ tôi cũng chịu nằm yên. Đúng là lần cuối có khác, chúng tôi yêu nhau rất thoải mái, không cần nghĩ ngợi. Lúc đấy gấp quá, tôi chả kịp dùng đồ bảo hộ, với cả cũng không nghĩ rằng mình phải dùng vì không thấy vợ nhắc nhở gì cả.

Ảnh minh họa

Ngày hôm sau, chúng tôi không ai nói với ai câu nào. Tôi phải đi công tác liền ngay sau đó nên chưa kịp đưa đơn đi nộp, sau 3 tuần trở về nhà, thấy vợ tôi ngồi thẫn thờ ở ghế sofa. Tôi hỏi:

- Thế em đã đi nộp đơn chưa? Anh để trên bàn đấy, anh đi vội quá chả kịp nộp.

- Nộp cái gì mà nộp, không ly dị nữa.

- Sao lại không ly dị nữa?

- Thế anh muốn con mình không có bố à?

- Hả, em... em nói vậy là sao?

- Tại cái chuyến tàu nhanh của anh đấy, chả hiểu sao mấy năm trời không dính, giờ sắp ly hôn rồi lại dính.

Lúc đó, tim tôi như đang bay lên trời. Tôi vui đến mức ôm vợ nhảy cẫng lên. Tôi lao vào phòng, tìm tờ đơn ly hôn xé ngay lập tức.

Kể từ đó, tôi không còn tỵ nạnh với vợ nữa. Không ngờ cái lần tàu nhanh tưởng vô ích ấy lại cứu vãn cả cuộc hôn nhân tưởng như bế tắc của tôi. Cả tôi và vợ đều nhận ra rằng, mình vẫn còn yêu người kia và quan trọng hơn là chúng tôi đang cùng chí hướng để chăm sóc cho một sinh linh bé bỏng đang tượng hình.

Theo - http://blogtamsu.vn -