Hạnh phúc gia đình: Mọi chuyện đến với tôi quá nhanh, dù đã cố gắng suy nghĩ những đến nay, tôi vẫn chưa thoát được mớ bòng bong của gia đình mình. Hôm nay, tôi quyết định chia sẻ câu chuyện này, phần được nói ra những suy nghĩ cho nhẹ lòng, phần mong tìm được những lời khuyên giúp tôi thoát khỏi bế tắc cuộc đời

>> Sự ảnh hưởng của công việc đến hạnh phúc gia đình

>> 6 cách bảo vệ hạnh phúc gia đình cho các bà mẹ trẻ

Tôi 35 tuổi và kết hôn đã được gần 10 năm. Hai vợ chồng công ăn việc làm ổn định, gia đình yên ấm với một cậu lớn 9 tuổi và cô út lên 3. Những tưởng chỉ gia đình yên ấm bên, con cái từng ngày khôn lớn trưởng thành như vậy là đủ. Ai ngờ...

dau-dau-voi-con-rieng-chong-1-.jpg

Gia dinh hanh phuc của tôi ngày nào rồi sẽ ra sao. (Ảnh minh họa)

Vào một buổi tối của bốn tháng trước, sau khi mọi việc đã xong xuôi, hai con ngủ ngon giấc, nằm trên giường chồng tôi đã nói một chuyện động trời mà đến giờ tôi vẫn còn bàng hoàng không thể tin nổi vào tai mình. Anh có một người con trai riêng 12 tuổi.

Khỏi phải nói, sau khi anh nói sự thật tôi đã sốc như thế nào. Chồng tôi kể rằng, anh và mẹ thằng bé từng quen nhau khi anh còn đang học năm cuối trường đại học. Rồi hai người cũng có chút rung động, từng hẹn hò và trót đi quá giới hạn, nhưng kể từ khi anh ra trường, môi trường làm việc bận rộn anh không có thời gian chăm chút cho tình yêu của hai người. Trong khi đó, khoảng cách dần một xa và không tìm được tiếng nói chung rồi chia tay.

Từ hồi đó đến nay, anh và người đó không còn liên lạc gì với nhau cho đến gần một năm về trước. Chị chủ động đến tìm gặp anh, theo cùng là một thằng bé 12 tuổi giống anh như lột. Người đó nói với anh rằng, sau ngày anh nói lời chia tay thì cũng là ngày chị biết chị đang mang trong mình giọt máu của anh. Trong khi chị đã cố gắng liên lạc, tìm cơ hội để nói cho anh biết nhưng với một người đàn ông vô tâm, vốn coi công việc lên hàng đầu như anh, chị lại thôi. Từ đó, chị một mình nuôi con, cắt đứt liên lạc hoàn toàn với anh. Chồng tôi nói, người đó lần này đưa thằng bé đến là để cho anh biết sự tồn tại của nó, đồng thời anh phải có trách nhiệm nuôi dạy nó. Còn về phần chị, sau khi chồng tôi có trách nhiệm với con, chị ta sẽ có ra nước ngoài, có cuộc sống của riêng mình với một người đàn ông Việt kiều giàu có, bỏ quên quá khứ không mấy vui vẻ trước đây.

Đó là tất cả những thông tin mà tôi biết về người phụ nữ ấy - người cũ của chồng tôi và sự tồn tại của một đứa trẻ. Rồi cuộc sống của tôi sẽ ra sao, các con tôi sẽ như thế nào. Dù vô cùng đau lòng nhưng đây chính là sự thật, tôi trách chồng tôi nhưng nghĩ cho cùng thì chính anh cũng không biết đến sự tồn tại của thằng nhỏ. Và hơn hết, với tình nghĩa vợ chồng, với tổ ấm đang có và cũng như cái cách mà anh đã tự chia sẻ với tôi, tôi tôn trọng anh.

Tôi đồng ý rằng ai cũng có một quá khứ và chúng tôi cũng đã qua cái thời xem tình yêu là chuyện chỉ có hai người. Tuy vậy, điều làm tôi đau đầu mấy ngày nay là có nên công khai mọi chuyện và đưa thằng bé về sống chung với gia đình nhỏ hay không.

Tôi cũng đã đọc nhiều tâm sự về việc con riêng cùng chung sống trong một mái nhà. Thật sự, việc hòa nhập và đồng cảm giữa các thành viên là vô cùng khó khi chính tôi thật tâm cũng không muốn điều ấy xảy ra. Nhưng nếu không cho thằng bé về nhà thì nó sẽ ở đâu, không lẽ gửi cháu đến nhà ông bà nội, như thế vừa không hay lại làm chồng thêm khó xử.

Sau khi suy nghĩ lại về mọi chuyện, gia đình tôi có ngồi lại nói chuyện với nhau. Chồng tôi nói, việc xảy ra như thế này là do lỗi của anh nhưng mong tôi rộng lượng mà bỏ qua, cho cháu về sống với bố và các em. Tuy nhiên, tôi đã thử thăm dò ý kiến của hai đứa nhỏ về chuyện này, đứa bé 3 tuổi chưa biết gì, riêng thằng lớn thì tỏ vẻ không thích ra mặt. Đối với con riêng của chồng tôi, khi được hỏi nó bảo: cháu sống ở đâu cũng được, đằng nào thì cũng có chỗ nào là của nơi dành cho cháu đâu.

Kể từ lúc biết chuyện đến nay tôi mất ăn mất ngủ, không làm việc gì nên hồn. Lòng tôi đang vô cùng rối bời, phải làm thế nào để mọi chuyện được êm đẹp, gia đình hạnh phúc đây?

Tổng hợp