Bước ra đời với muôn vàn bỡ ngỡ. Đàn ông tuổi 25, đa phần quên mất đi phong cách thời trang cho mình. Lúc ấy, khi đang loay hoay giữa dòng tình yêu và sự nghiệp – tôi đề cập đến vấn đề thời trang để làm gì? Và tại sao lại là tuổi 25 mà không phải 27 hay 30...?

"Life is too short"

Cuộc sống này luôn ngắn ngủi, áp lực mỗi ngày của người trưởng thành thường trôi qua với tốc độ gấp đôi những đứa trẻ. Và khi bước vào tuổi 25, đàn ông đa phần sẽ chẳng quan tâm đến bản thân bởi họ luôn mang suy nghĩ "trẻ thơ" rằng mình còn trẻ, còn khỏe và còn nhiều thứ phải chơi. Đúng! Các ông trẻ, lại còn rất phong độ nữa...vậy sao không nhân tiện lúc đang trong tình trạng phơi phới tuổi xuân mà "mặc đẹp", thể hiện một hình ảnh trưởng thành bằng phong cách thời trang. Để rồi, bước sang tuổi 30, sẽ là một người đàn ông có phong thái chín chắn cùng vẻ nam tính khó cưỡng.

Mặc đẹp ở tuổi 25 sẽ giúp "tôi luyện" phong cách cho chính các ông. Kể cả những thứ không đẹp cũng phải thử, thử để biết nó có hợp với mình không...để sau này biết đường mà tránh.

Đừng đợi chờ hay hứa hẹn rằng hai ba năm nữa – lặp đi lặp lại như một thói quen như thế...bệnh tật và tuổi già có thể ập đến bất cứ lúc nào.

"Trẻ không đẹp, già hối hận"

Vào một ngày của tuổi xế chiều, ông đang ung dung ngồi hóng gió đầu ngõ và bỗng nhìn thấy mấy cậu thanh niên trai tráng phóng xe ngang qua. Cậu nào cậu nấy đều ăn mặc sang chảnh và đẹp phải biết, khiến "ông" và các cô/chị cứ mãi ngoái đầu nhìn rớt cả hàm...

Các ông liệu có mường tượng được khung cảnh đẫm lệ nhạt nhòa lúc ấy không? Và rồi, có cảm thấy tiếc nuối khi bản thân mình thời trẻ có cơ hội nhưng đã không thử. Ở cái tuổi hai thứ tóc, chắc chỉ có quần dài áo thun hoặc set đồ ngủ sọc ngang dọc huyền thoại mới thoải mái, hợp thời và đẹp mọi lúc mọi nơi thôi.

Harry Lu (ảnh fb).


Thật ra đàn ông Việt trẻ trung, mặc đẹp và phối đồ chất cũng đâu kém gì thế giới. Chẳng qua là các ông chưa làm rõ thế mạnh của bản thân và quãng thời gian xứng đáng thể hiện nó. (Ảnh fb: Phạm Duy Thuận).

Có những phong cách ta phải trải nghiệm ở tuổi 25 để khi về già, còn có cái khoe với đám con cháu rằng: "à, chiếc áo con đang diện kia, bố cũng đã từng mặc nó và cưỡi trên moto..."

"Trưởng thành theo cách của bản thân"

Bố mẹ hay người yêu, không ai đòi hỏi các ông phải mặc thật sành điệu và thời thượng. Họ chỉ mong muốn đáp ứng 3 tiêu chí đơn giản là gọn gàng, sạch sẽ và ưa nhìn. Điều này thực sự không hề khó, cũng không có tính chất ép buộc gì ở đây.

Ở cái tuổi "lưng chừng cô đơn", các ông đã có tiếng nói và quyền quyết định cho riêng mình. Hoàn toàn có thể "mình thích thì mình mặc thôi". Đồng ý! Nhưng đừng thể hiện cái tôi quá lố là được, thích cũng nên cho hợp thời trang và chinh phục được ánh mắt người nhìn. Những thứ "quái, dị, độc lạ" đủ kiểu tốt nhất nên thử ở cái tuổi "trẻ trâu", thuở còn xì teen dâu 18 ấy...

Mặc đẹp có thể tiêu chuẩn "hơi cao" nhưng ưa nhìn thì vô cùng dễ dàng. Thời buổi này, đừng để người ta phải nhắc khéo bạn về vấn đề ăn mặc của mình.

Ở tuổi 25 này, dù lắm lúc bận bịu lao đao sự nghiệp cũng phải ăn mặc thật gọn, đẹp và bảnh chút. Tại sao ư? Đơn giản lắm... Nếu đứng trước một nhà tuyển dụng, anh chàng nắm chắc yếu tố lịch thiệp, thể hiện sự trưởng thành qua trang phục hẳn sẽ ghi điểm dễ hơn một anh cầu kỳ, luộm thuộm, mờ tịt về thời trang và cách phối màu. Hơn nữa, đa số các cô nàng thường có ấn tượng ban đầu "cực tốt" với những gã biết ăn mặc phong cách. Mà nói thẳng, nàng nào lại chẳng muốn có anh người yêu ăn diện nam tính và sành điệu. Dẫu cho "vẻ đẹp tâm hồn mới là thứ quan trọng" thì cũng chỉ là câu nói trên bờ môi thôi các ông ạ!

Bạn có thể làm một phép tính toán giữa hai chàng trai có ngoại hình tương đương và cùng tuổi nhau, một người đơn giản với áo sơ mi + quần jean lịch sự và giày da thời thượng, một gã hơi luộm thuộm trong chiếc áo sơ mi layer thêm jacket và khăn, riêng quần thì chất liệu tương tự. Rõ ràng đã thấy có một sự chênh lệch không hề nhẹ, chỉ cần 1 món đồ thay đổi thì cả phong cách cũng biến tấu ngay.

Nguồn: namplus