Tình yêu - Vì sao ngoài kia có rất nhiều người đàn ông thành đạt có rất nhiều thứ như: nhà, xe, công việc lương đếm mỏi tay mà các bạn lại không chọn lại cứ lăn tăn với những người chỉ có nhà chả khác gì túp lều?

Đọc bài Bức ảnh khiến nghìn phụ nữ Việt tranh cãi lấy chồng giàu - nghèo tôi thấy các bạn thật nực cười.

Tại sao các bạn phải tranh cãi về chuyện này? Bao đời này nay chân lý hiển nhiên người ta đã đúc kết là "Đường quang không đi lại đâm đầu vào bụi rậm" mà các bạn vẫn chưa "thấm" sao?

Tại sao một người đàn ông thành đạt có nhà, có xe, có công việc lương đếm mỏi tay không chọn các bạn lại lăn tăn với anh chàng có nhà chả khác gì túp lều?

Bây giờ bạn đang say trong tình yêu mọi thứ khác đối với bạn là thứ yếu nhưng rồi khi lấy nhau tình yêu cũng nhạt chỉ còn lại là tiền nhà, tiện điện, tiền sữa, bỉm, ăn uống...?

Lúc đấy đừng vỗ ngực khóc lóc và thầm nói "Giá như...".

Có cơ hội ngồi trong những chiếc xe sang "mưa không đến mặt nắng không đến đầu" sao tôi phải từ chối? (Ảnh minh họa)

Chúng ta là phụ nữ chúng ta là phái yếu, phái đẹp đã là đẹp thì được quyền nâng niu và lựa chọn.

Tôi kể câu chuyện này để các bạn gái đang có suy nghĩ: "Lấy chồng nghèo nhưng thương nhau" hay "Nghèo rồi phấn đấu sau" sáng mắt ra.

Tôi có 2 người chị họ. Chị thứ nhất lấy chồng rất giàu. Nhờ cha mẹ chồng hậu thuẫn nên anh chị nhanh chóng mua nhà, tậu xe, con học trường quốc tế.

Sau cưới, chị nghỉ làm suốt ngày mua sắm, tụ tập bạn bè, con cái đã có giúp việc lo.

Khi chồng chị lăng nhăng gái gú, chị thản nhiên bảo: "Tao chấp nhận bởi ngoài chuyện đó ra anh ấy vẫn chu cấp cho mẹ con đầy đủ.

Con tao chưa vào cấp 1 đã mấy sổ tiết kiệm tiền tỷ do ông bà nội nó lập cho. Đến đời cháu tao cũng chẳng phải lo nghĩ gì".

Chị thứ hai lấy chồng nghèo. Nghèo đến mức ngày cưới mẹ chồng còn chả có tiền sắm nổi bộ chăn ga gối mới cho vợ chồng chị.

Chị đành cắn răng rút tiền tiết kiệm giấu bố mẹ đẻ đưa cho anh chồng sắp cưới mua.

10 năm lấy nhau chị chịu bao khổ sở khi vừa lo kinh tế gia đình vừa nuôi báo cô mấy đứa em chồng ăn học và bà mẹ chồng không lương hưu.

Chị vay vốn ngân hàng cho anh làm ăn nhưng quản lý kém nên lãi không có còn thua lỗ sạch. Chị nói: "Nào có hạnh phúc đâu em.

Kinh tế khó khăn vợ chồng lục đục suốt. Lại thêm bà mẹ chồng cáu bẳn, chỉ tham tiền".

Nhưng điều chị xót xa hơn là cha mẹ khổ thì con cái cũng khổ sở theo. Con chị toàn phải xin quần áo, đồ chơi cũ của con chị thứ nhất.

Đến khi đi học dù cháu học được nhưng không có điều kiện nên chẳng có cơ hội để phát triển.

Các bạn thấy chưa, cái thời một túp lều tranh hai trái tim vàng đã qua lâu rồi. Riêng tôi, dù không trèo lên được chiếc xe BMW tôi cũng không bao giờ ngồi sau xe đạp dù có phải ở vậy suốt đời.

Từ thời còn sinh viên tôi đã thẳng thừng từ chối những chàng trai tỉnh lẻ nhìn "nghèo nghèo bẩn bẩn". Tôi dành cơ hội đó cho những chàng trai xứng đáng hơn.

Ra trường khi các bạn gái sống thử với những chàng trai cùng quê trong những căn nhà trọ lớp Fibro xi măng thì tôi đã cố gắng tiếp cận những chốn sang trọng để tạo cho mình những cơ hội tốt.

Ở công ty có những anh kỹ thuật viên lương 8- 10 triệu, sổ hộ khẩu ở quê, đi ở trọ tôi loại khỏi danh sách. Đừng mơ có cái liếc mắt của tôi.

Những cố gắng của tôi cũng có đền đáp. Đầu năm vừa rồi "nửa kia" của tôi cũng xuất hiện. Anh là trai Hà Nội gốc, lái ô tô đi làm, lương không dưới 1500 USD.

Lúc về nhà anh chơi tôi khá hài lòng bởi căn nhà 4 tầng mặt đường to rộng và có tận 2 người giúp việc.

Là gia đình có điều kiện nên bố mẹ anh cũng là những người có văn hóa. Hai bác tiếp đón tôi rất vui vẻ.

Chúng tôi đã nói chuyện trăm năm. Vừa rồi, anh đặt vé để chúng tôi ra nước ngoài chụp ảnh cưới kết hợp đi du lịch trước khi cưới.

Khi tôi viết những dòng này thì mẹ anh vừa gọi điện rủ tôi đi học lái xe. Bác trai đã tặng bác 1 chiếc nhưng bác lái chưa vững.

Bác muốn tôi học để hai mẹ con sau này đi cà phê, mua sắm cho tiện. Tất nhiên tôi không có lý do gì để từ chối lời đề nghị ngọt ngào này.

Những anh chàng chưa giàu ngày trước tán tôi biết tôi sắp lấy chồng cũng chép miệng tiếc rẻ.

Nhưng tôi chắc chắn khi biết chồng tương lai của tôi là ai thì chắc họ cũng phải thừa nhận "Tuổi nào mà với cành cao".

Đàn ông không có tiền thì đừng nghĩ đến việc tán gái

Đây là một vài viết trên trang Blogtamsu được rất nhiều chị em tâm đắc và chia sẻ. Cùng ngẫm nghĩ các bạn nhé!

(Ảnh minh họa)

"Đàn ông đến lạ, nhiều người đi tán gái lại không mang theo tiền, suốt ngày 'điệp khúc quên ví', nghĩ mà phát ngán. Thú thực, đàn ông như thế không thể tán được gái, và con gái cũng không bao giờ chọn những người đàn ông như vậy. Họ không ham giàu, không ham phú quý nhưng một bữa cơm hay một cuộc hẹn hò, nhậu nhẹt cùng bạn bè họ mà bạn đứng ra tổ chức, đó là điều rất đáng để các cô gái ngã vào lòng bạn. Nên, không có tiền trong người thì đừng nghĩ tới việc đi tán gái, nhé các đấng mày râu!

Anh bạn tôi, không hiểu cố tình hay vô ý, đang tán cô bạn thân của tôi, suốt ngày câu chuyện quên mang tiền. Nói chung, cứ trả được một bữa thì một bữa quên ví. Rồi cô bạn tôi lại chủ động đứng lên trả tiền. Tôi nói với bạn rất nhiều lần, người đàn ông như thế không hay, vì với tôi, tiêu chí đầu tiên phải là người thoáng tính, tức là không ki bo, tiết kiệm chuyện tiền nong. Phải là người biết ga lăng trong mọi khoản. Đàn ông đằng này, hễ bạn tôi rủ đông người đi là anh ta tính chuyện có việc ra ngoài nghe điện thoại, hoặc là không mang nhiều tiền. Để giữ thể diện cho bạn trai, bạn gái của tôi lại phải đứng lên trả tiền. Và thế là cuộc vui do bạn gái tôi chủ chi.

Nói bao nhiêu lần mà cô bạn không nghe, cứ bảo tính anh ấy đoảng này kia. Đàn ông gì mà đi chơi tán gái lại còn hay quên ví. Đã thế còn có bao nhiêu bạn bè ở đó, mất hết sĩ diện. Chứng tỏ, anh ta quá là ki bo chứ không phải người vô tình như thế. Bởi, đàn ông chu đáo, khi đi tán gái, họ không bao giờ sơ suất như vậy. Hoặc là anh ta có mang ví nhưng thấy đông bạn, hoặc không đủ tiền hay tiếc tiền mà cố tình không trả. Một lần còn được, nhiều lần thì đúng là phải suy nghĩ lại.

Một người đàn ông muốn chinh phục được cô gái của mình, trước hết, anh ta phải là người sởi lời, cởi mở. Trong khoản tiền nong, phải là người chu toàn, là người luôn đứng lên trả tiền trong bất kì cuộc nhậu nào. Nếu như anh ta muốn lấy lòng cô gái đó và bạn bè của cô ấy, điều đó là điều tiên quyết. Kể ra bạn không có mang đủ tiền, bạn cần gọi ngay sự hỗ trợ từ người bạn thân khác, có thể nhờ họ mang tiền tới. Điều đó xảy ra ngoài kế hoạch, ví như cô gái mang theo quá nhiều bạn mà bạn không biết trước được. Không có gì là xấu hổ cả.

Vả lại, một người biết nghĩ, sẽ không tìm cách trốn lúc trả tiền, ví như giả vờ đi nghe điện thoại hay đi vệ sinh, để một anh bạn khác ga lăng hơn đứng lên trả. Đó không phải là sĩ diện hão vì hiện tại, cô nàng chưa phải là người yêu của chúng ta, nên chúng ta cần giữ một khoảng cách, cần tế nhị với cô ấy, mua mặt cho cô ấy trước bạn bè. Còn khi đã là người yêu, có thể chia nhau tiền ăn uống khi đi chơi, điều đó không vấn đề gì.
Tôi từng nghe câu chuyện 100 nghìn đi tán gái, nhưng thú thực, thời đại này, 100 nghìn tán gì gái? Sinh viên còn khó chứ đừng nói là người đi làm rồi. Với sinh viên, nói rõ rằng mình không có mang nhiều tiền, chỉ mời các bạn trà đá, còn có thể thông cảm và hiểu. Nhưng một anh chàng đang đi tán gái, khi anh ta đã mang tiếng đi làm rồi còn có 100 nghìn trong người và trình bày lý do anh không có tiền, rồi chỉ đưa mình cô nàng đi, nhắc cô này không mang theo bạn bè, liệu có tán được gái hay không?

Thú thực, đàn ông như thế không thể tán được gái, và con gái cũng không bao giờ chọn những người đàn ông như vậy. Họ không ham giàu, không ham phú quý nhưng một bữa cơm hay một cuộc hẹn hò, nhậu nhẹt cùng bạn bè họ mà bạn đứng ra tổ chức, đó là điều rất đáng để các cô gái ngã vào lòng bạn. Nên, không có tiền trong người thì đừng nghĩ tới việc đi tán gái, nhé các đấng mày râu!"

Nguồn: phunutoday.vn