Gặp Đàm Vĩnh Hưng vào một ngày Hà Nội bất thường đón bão. Trước khi vào câu chuyện, anh nói thẳng với tôi: “Mà này, đây là cuộc phỏng vấn hiếm hoi lắm tôi mới gặp trực tiếp, còn không thì tôi thường làm việc qua email, “giấy trắng mực đen” - như vậy, tôi sẽ diễn tả được đúng những ý tứ, từ ngữ tôi muốn nói”. Cũng có thể, bởi tôi từng nhận định: “Không shock thì còn gì là Đàm Vĩnh Hưng”, thận trọng cũng đúng thôi!



Tưởng như concept cho bài phỏng vấn của tôi về tiền với anh sẽ phá sản sớm, nhưng chính anh lại người cởi mở và tự nhận bị “ám ảnh về tiền”. Trong cơn mưa rả rích, anh chậm rãi tâm sự…

Tin không, hiện giờ tôi không có nổi 200 triệu đồng!

Có lần, hình ảnh ngôi nhà đang sống của anh được đưa lên báo. Nói thật, tôi thốt lên: “Trời, ngày xưa, ông vua bà chúa chắc cũng chỉ giàu sang cỡ này thôi”…

Thật ra, tôi không có khoe. Khán giả có nhu cầu muốn được xem, muốn biết cái này, cái kia của người nổi tiếng thôi. Hơn nữa, với sự thân tình của tôi với phóng viên đó nên tôi đồng ý cho đăng cái này, chụp cái kia. Tôi cũng đặt mình vào vị trí của khán giả, tôi thừa hiểu, khán giả cũng tò mò muốn biết ngôi sao này đi xe gì, mặc đồ gì, ở trong ngôi nhà ra sao… Tôi cũng chỉ là người đóng vai trò cung cấp thông tin cho công chúng thôi.

Tôi mua nhà bằng tiền của tôi, sức lao động của tôi và nói thật, tôi còn phải nợ tiền để mua trả góp chứ có ăn trộm, ăn cướp, làm ăn phi pháp gì đâu mà phải sợ cho khán giả biết mình đang sống trong ngôi nhà như thế nào. Mà nói thật, các cụ nhà mình có câu: “Buôn gì thì lỗ, buôn thổ thì lời”, tôi mua nhà thế - ai muốn mua cao hơn, tôi bán lại…, kiếm thêm tiền ngoài việc đi hát. Anh đừng có hỏi nhà tôi giá bao nhiêu đấy? Tôi không nói đâu.

Mà công nhận nhà anh đẹp thật…

Tôi từng ra chiếu chỉ cho chính mình “Vào nhà tôi, nếu ai chê chỗ nào, tôi đập ngay chỗ đó”. Tôi chăm chút từng viên đá, từng cọng cỏ, bức tranh, ngọn đèn, màu sắc tổng thể của toàn bộ căn nhà, tôi tuyên bố thế để đề ra cho ngôi nhà của tôi phải thật hoàn hảo. Hồi trẻ, mẹ con tôi đã từng bị đuổi ra khỏi nhà rất nhiều lần, lúc đó cay đắng lắm, tôi muốn rửa hận lắm chứ. Tôi mua cái nhà to oạch, đẹp nhất để những người xua đuổi tôi ngày xưa nhìn thấy cũng phải dấy lên chút ăn năn, xấu hổ với mẹ con tôi.



Anh khoe nhà đẹp, khoe nhẫn tiền tỷ, khoe đồ hiệu mấy nghìn đô la.  Anh có ngạc nhiên nếu ai gọi anh là “tỷ phú làng nghệ”?

Thôi! Không có đâu. Chữ tỷ phú xa vời với tôi lắm. Nghệ sĩ ở nước ngoài kìa, họ mới giàu có vì họ chả cần đi hát hàng đêm, tiền từ việc bán băng đĩa đã khiến họ dư dả cả đời. Ở Việt Nam thi đừng có nằm mơ. Một suất hát cao giá lắm thì được 4 đến 5000 đô-la, nghe có vẻ to lắm nhưng chả có nghĩa lí gì, chỉ đủ trả tiền bảo vệ đối với các ngôi sao nước ngoài, nên ở Việt Nam mình, ca sĩ, ngôi sao đi kinh doanh thêm rất nhiều. Mọi người đừng nhìn vào bề nổi của tôi nhiều quá, tôi làm từ thiện nhiều, tiền bỏ ra chi phí nhiều việc khác cũng lắm… Trong nhà tôi, hiện giờ, tôi không có nổi 200 triệu, đảm bảo nói thật luôn đấy. Sự thật,  tôi biết rõ tôi có bao nhiêu tiền nhất, đừng có nhìn vào ảo danh của tôi, lầm to đấy.

Ai mà tin nổi người được cho là “ông hoàng nhạc nhẹ” lại không có nổi 200 triệu?

Ừ nhỉ, nói thế - đúng là không ai tin thật. Nhưng thực sự, tôi đang phải trả nợ nhiều lắm, tiền nhà, tiền xe… Thôi thì, tin hay không là quyền của độc giả thôi, mà chắc sẽ có vài người bình luận: “Ôi, ông không có tiền trong nhà thì ông có trong ngân hàng, ông có trên người ông, xe cộ, nhà cửa mà cộng lại xem…”. Có một người bạn nói với tôi một câu mà tôi rất thích: Đi một chiếc xe bình thường hay một chiếc taxi cũng được, quan trọng ai là người bước xuống, phong cách, thần thái người đó ra sao.
 
Anh kiếm được đồng tiền đầu tiên vào năm bao nhiêu tuổi?

Năm 17 tuổi, đi hát ở Sở Giáo dục, tổng kết cuối năm. Lần đó, được chia 25 nghìn đồng, tôi đem hết về cho mẹ. Sau đó, tôi đi làm nghề cắt tóc, năm đó là 19 tuổi, tôi cũng kiếm được tiền nhưng không nhiều lắm.



So với anh thuở 25 nghìn và anh của cát-sê vài nghìn đô la hiện tại, quan niệm về tiền của anh có khác nhiều không?

Ngược hoàn toàn với ngày xưa nhiều lắm, bây giờ đi hát xong, ai giữ tiền cho tôi nhiều khi tôi còn không biết, cứ hát xong là kiếm gì ăn uống, rồi về. Chả biết tiền ai giữ, ai cầm, là người quản lý hay người đại diện. Chứ ngày xưa, kiếm được tiền thì có mà giữ khư khư. Trước đây, tôi cũng bị vài người lừa chuyện tiền nong, mà nhỏ lắm, khoảng 10, 20 triệu, không đáng kể. Mà chắc họ khó khăn nên tránh gặp tôi thôi, chứ tôi vẫn nghĩ, lừa được tôi khó lắm.

Những đồ dùng gì khiến anh tốn tiền nhất?

Là giỏ xách, thắt lưng, áo quần, khăn quàng.

Anh có đánh giá con người qua tiền bạc?

Dĩ nhiên, tốt hay xấu, rộng lượng hay keo kiệt, giàu có hay nghèo khó, tất cả phải qua đồng tiền hết. Một thằng nghèo với một thằng bủn xỉn sẽ khác nhau, nghèo mà rộng lượng còn hơn chán vạn mấy thằng giàu mà bủn xỉn. Có nhiều người hay lắm nha, giàu và khôn sẽ không để ai biết đến mình. Người hào phóng, rộng lượng thì sẽ dễ thu phục người khác. Mọi người đừng có nghĩ chuyện tiền nong đóng vai trò trong quan hệ với người xung quanh là xấu xa. Ai được tặng tiền mà không thích, tạo cơ hội kiếm tiền cho mà không thích thì có mà nói xạo. Kể cả tình yêu, có tiền thì cũng hạnh phúc, thoải mái hơn chứ. Người ta có thể yêu nhau lúc đầu nhưng sau đó, đụng chuyện khó khăn, nếu thiếu tiền, cuộc tình đó điểm màu sắc hoen ố liền.



Giàu mà khôn thì sẽ không khoe! Anh khoe nhiều thế, chắc là dại rồi?

Dại quá đi chứ. Với người khác, họ sẽ để dành tiền mua vàng, mua đất, để dành phòng thủ. Còn tôi thì sắm áo, sắm quần, trang hoàng nhà của, sống cho sung sướng…, hơi dại nhỉ?

Anh có bị ám ảnh bởi tiền?

Trong khoảng thời gian tôi 19 đến 21 tuổi, tiền ám ảnh nhiều lắm. Nghèo thì đồng nghĩa với hèn, tiếng nói của tôi không có trọng lượng. Lúc đó, tôi cần nhiều tiền lắm, nhà tôi nợ nần - tôi cần tiền để giải quyết. Tôi cần tiền, để mong bình yên, ngủ ngon khỏi nghe rủa xả, đay nghiến. Ra đường thơm tho, về nhà mình thối, là điều không thể chấp nhận được. Có tiền, dĩ nhiên tôi sẽ bảo vệ được gia đình của tôi.

Nhưng tôi nghĩ thế này, sống ở trên đời, ai chả phải nợ. Tôi hiện tại đang nợ tiền, nợ tình, nợ ân nghĩa nhiều lắm. Tôi luôn bị ám ảnh bởi nợ, nợ ngân hàng, nợ những người đã giúp đỡ mình, dù những người này chả trông mong mình đáp trả, tôi có trả một nghìn lần, tôi thấy cũng không đủ. Chắc có đến chết, tôi cũng không trả hết.

Theo Nam châm